ĐOÀN XÃ QUẢNG HÒA (8)
Trở lại chiến trường xưa.
"Chiến trường hôm nay đã xanh màu sự sống"
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, khi mái tóc đã bạc trắng và bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở tuổi đôi mươi, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu có dịp trở lại Đông Khê, thuộc huyện Thạch An (nay là huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng), nơi đã ghi dấu trận đánh lịch sử của Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950.
Con đường đất đỏ năm nào, nơi từng hằn dấu chân những người lính hành quân trong mưa bom, nay đã được mở rộng. Những triền đồi từng bị cày xới bởi đạn pháo nay phủ màu xanh của cây rừng. Tiếng súng đã nhường chỗ cho tiếng chim hót và tiếng trẻ em vui đùa.
Đứng trước khu di tích Đông Khê, La Văn Cầu lặng người rất lâu.
Ông đưa mắt nhìn về phía những ngọn đồi từng là vị trí các lô cốt của quân Pháp. Mỗi khoảng đất, mỗi mô đá đều gợi lại trong ông những ký ức không thể nào quên của hơn bảy mươi năm trước.
Ông nhớ buổi sáng tháng 9 năm 1950, khi đơn vị nhận lệnh xung phong đánh cứ điểm Đông Khê. Ông nhớ tiếng pháo mở màn chiến dịch, nhớ những người đồng đội đã cùng mình ôm bộc phá lao lên dưới làn đạn dày đặc. Và trên hết, ông nhớ những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường này.
Theo lời kể của La Văn Cầu trong nhiều cuộc giao lưu truyền thống, mỗi lần trở lại Đông Khê, điều khiến ông xúc động nhất không phải là nhớ đến chiến công của bản thân, mà là nhớ đến những đồng đội đã hy sinh. Ông luôn cho rằng chiến thắng hôm nay được đánh đổi bằng máu của biết bao người lính vô danh.
Trong chuyến trở lại chiến trường, La Văn Cầu cùng các cựu chiến binh thắp hương tại đài tưởng niệm các liệt sĩ.
Khói hương quyện trong làn gió núi.
Ông đứng nghiêm, cúi đầu mặc niệm thật lâu.
Không ai nói với ai một lời.
Sự im lặng ấy chứa đựng biết bao cảm xúc của những người từng cùng nhau đi qua chiến tranh.
Sau lễ dâng hương, nhiều cán bộ, chiến sĩ trẻ và học sinh địa phương đến chào hỏi, xin được nghe ông kể chuyện.
La Văn Cầu chỉ tay về phía ngọn đồi trước mặt rồi chậm rãi nói:
"Ngày ấy nơi này toàn khói lửa. Bây giờ cây cối xanh tươi, người dân sống yên bình. Đó là điều mà chúng tôi đã chiến đấu để giành lấy."
Câu nói ngắn gọn ấy khiến nhiều người xúc động.
Một em học sinh hỏi:
– "Thưa bác, bác có bao giờ quên được trận đánh Đông Khê không?"
La Văn Cầu mỉm cười hiền hậu:
– "Không thể quên. Nhưng điều tôi mong nhất là các cháu chỉ biết đến chiến tranh qua sách lịch sử, chứ không bao giờ phải trải qua chiến tranh như chúng tôi."
Lời tâm sự ấy không chỉ là mong ước của riêng ông mà còn là khát vọng của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh.
Trước khi rời Đông Khê, La Văn Cầu còn nán lại rất lâu bên khu tưởng niệm.
Ông nhẹ nhàng vuốt lên những dòng tên khắc trên bia đá.
Có những người đồng đội mà ông từng sát cánh chiến đấu.
Có những người mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.
Ông khẽ nói:
"Các đồng chí yên tâm nhé! Đất nước mình hòa bình rồi."
Không ai biết chính xác ông nói với ai.
Có lẽ đó là lời gửi đến những người đồng đội đã hy sinh.
Có lẽ cũng là lời tự nhủ của chính mình sau một cuộc đời cống hiến.
Rời chiến trường xưa, La Văn Cầu không mang theo chiến công.
Ông mang theo niềm hạnh phúc khi thấy mảnh đất từng nhuốm màu bom đạn nay đã hồi sinh mạnh mẽ.
Đó cũng là phần thưởng lớn nhất đối với một người lính đã dành cả tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ý nghĩa câu chuyện
Trở lại chiến trường xưa, La Văn Cầu không tìm lại hào quang của quá khứ mà tìm lại ký ức về những đồng đội đã ngã xuống. Câu chuyện nhắc nhở mỗi chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, trân trọng lịch sử, biết ơn các anh hùng liệt sĩ và góp phần xây dựng đất nước chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối truyền thống yêu nước.



