Đoàn xã Quỹ Nhất (119)
Chiếc võng mắc giữa hai cây
Chiếc võng mắc giữa hai thân cây gầy guộc, chênh vênh mà vững chãi. Sau một ngày hành quân mệt nhoài, người lính thả mình xuống đó, lưng chạm vào tấm vải đã sờn, nghe cơ thể như nhẹ đi giữa rừng sâu tĩnh lặng. Đêm buông xuống nhanh. Rừng tối dày như mực, chỉ còn vài đốm sáng le lói của đom đóm bay qua. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió lùa qua tán lá, thỉnh thoảng xen lẫn một âm thanh xa xăm khó đoán. Người lính nằm trên võng, mắt nhìn lên khoảng trời nhỏ hẹp bị che khuất bởi cành cây, lòng chợt dâng lên nỗi nhớ nhà da diết. Anh nhớ mái nhà tranh nơi quê nghèo, nhớ bữa cơm có mẹ ngồi chờ, nhớ con đường làng mỗi chiều lộng gió. Tất cả hiện lên rõ ràng trong tâm trí, như một thước phim quay chậm giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng. Có lúc, anh khẽ mỉm cười một mình, như thể đang trò chuyện với những ký ức thân thương. Nhưng giấc ngủ không bao giờ trọn vẹn. Chỉ cần một tiếng động lạ, anh lập tức tỉnh dậy, tay siết chặt khẩu súng bên mình. Sự cảnh giác đã trở thành bản năng. Rồi khi biết đó chỉ là tiếng thú rừng hay cành cây gãy, anh lại nằm xuống, khẽ đung đưa theo nhịp võng, cố tìm lại giấc ngủ còn dang dở. Chiếc võng không chỉ là nơi nghỉ ngơi, mà còn là góc riêng hiếm hoi giữa chiến trường khốc liệt. Ở đó, người lính được sống với những cảm xúc rất thật – nhớ thương, hy vọng và cả những ước mơ giản dị về một ngày mai yên bình. Và cứ thế, giữa hai thân cây lặng lẽ, chiếc võng vẫn đung đưa theo gió rừng, nâng giấc ngủ chập chờn của người lính. Dẫu mong manh, nhưng chính từ những giấc ngủ ấy, họ lại có thêm sức mạnh để đứng dậy, tiếp tục bước đi trên con đường gian khổ phía trước – mang theo niềm tin không bao giờ tắt.



