Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (125)

Ánh mắt người mẹ

Ninh Bình28/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày tiễn con ra trận, mẹ đứng lặng nơi thềm nhà, không khóc. Đôi tay gầy nắm chặt vạt áo, ánh mắt dõi theo từng bước chân con đi xa dần trên con đường làng quen thuộc. Không một lời than vãn, không một giọt nước mắt rơi, nhưng trong ánh nhìn ấy chất chứa bao điều không nói. Người con quay lại nhìn mẹ lần cuối. Anh bắt gặp ánh mắt ấy – vừa dịu dàng, vừa sâu thẳm. Trong đó có niềm tin lặng lẽ, như một lời động viên: “Con hãy vững vàng.” Nhưng cũng có nỗi lo không thể giấu, như một sợi dây vô hình níu giữ bước chân anh. Suốt những ngày hành quân, giữa rừng sâu hay nơi chiến hào khốc liệt, ánh mắt của mẹ luôn hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh. Mỗi khi mệt mỏi, mỗi khi đối diện hiểm nguy, anh lại nhớ đến ánh nhìn hôm ấy. Nó không làm anh yếu lòng, mà ngược lại, khiến anh thêm mạnh mẽ. Có những đêm nằm giữa rừng, anh nhớ lại từng chi tiết nhỏ: mái tóc mẹ đã bạc đi nhiều, bàn tay chai sạn vì năm tháng, và đặc biệt là ánh mắt đầy yêu thương. Anh hiểu rằng, phía sau mình không chỉ là quê hương, mà còn là cả một tấm lòng đang dõi theo, chờ đợi. Đồng đội của anh cũng mang theo những ánh mắt như thế – ánh mắt của mẹ, của người thân. Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều chung một điểm: đó là nguồn sức mạnh âm thầm, không ồn ào nhưng bền bỉ, giúp họ đứng vững giữa chiến tranh. Thời gian trôi qua, chiến tranh kéo dài, nhưng ánh mắt ấy không hề phai nhạt. Nó trở thành một phần ký ức sống động, như ngọn lửa nhỏ luôn cháy trong tim. Anh tự nhủ phải sống, phải chiến đấu, không chỉ vì Tổ quốc, mà còn để một ngày trở về, được nhìn lại ánh mắt ấy trong niềm vui đoàn tụ. Ánh mắt người mẹ – không cần lời nói, không cần nước mắt – vẫn đủ để theo con suốt cả cuộc đời. Và giữa thời hoa lửa, đó chính là điều thiêng liêng nhất, nâng bước người lính đi qua mọi gian nan, thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn