Đoàn xã Quỹ Nhất (163)
Người đồng đội ngã xuống
Trận đánh diễn ra bất ngờ và dữ dội. Tiếng súng nổ dồn dập, đất đá tung lên mù mịt. Cả đơn vị lao lên trong làn đạn, từng bước áp sát mục tiêu. Người lính trẻ chạy bên cạnh đồng đội của mình. Họ vừa tiến, vừa yểm trợ cho nhau, như đã quen với nhịp điệu sinh tử ấy. Bất chợt — một tiếng nổ chát chúa. Anh khựng lại. Người đồng đội bên cạnh đổ xuống. “Anh…!” Người lính quỳ sụp, đỡ lấy bạn. Máu thấm nhanh qua lớp áo, nóng và nặng. Đôi mắt người bị thương vẫn mở, nhìn thẳng vào anh. Không có nhiều lời. Chỉ một cái siết tay. Rất chặt. Như muốn nói điều gì đó… nhưng không cần thành lời. Tiếng súng vẫn dội về phía trước. “Tiến lên!” Mệnh lệnh vang lên gấp gáp. Người lính siết lại bàn tay ấy lần cuối. Ánh mắt anh run lên trong khoảnh khắc. Nhưng rồi anh đặt nhẹ tay bạn xuống, khẽ gật đầu — như một lời đáp lại. Anh đứng dậy. Quay về phía trước. Tiếp tục chạy. Không ngoảnh lại. Phía sau, người đồng đội đã nằm lại trên mảnh đất còn nóng khói lửa. Phía trước, trận đánh vẫn chưa kết thúc. Bước chân người lính nặng hơn. Nhưng cũng vững hơn. Bởi anh biết, mình không chỉ chiến đấu cho bản thân. Mà còn cho người vừa ngã xuống. Cho lời siết tay chưa kịp nói thành lời. Giữa khói lửa mịt mù, những người còn lại vẫn tiến lên. Không dừng lại. Không chùn bước. Vì mỗi sự hy sinh phía sau… đều là một lời nhắc phải đi tiếp. Và con đường phía trước — dù gian nan đến đâu — vẫn phải được bước bằng tất cả ý chí và niềm tin.



