Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (169)

Bức ảnh cũ

Ninh Bình05/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong túi áo ngực của người lính luôn có một vật nhỏ được gấp lại cẩn thận — một bức ảnh gia đình đã ngả màu theo thời gian. Mép ảnh sờn đi, góc ảnh hơi cong, nhưng hình ảnh bên trong vẫn còn rõ: một mái nhà đơn sơ, người mẹ ngồi bên hiên, người cha đứng phía sau, và anh — khi ấy còn là một chàng trai chưa bước vào chiến tranh.

Mỗi lần dừng chân, khi có chút thời gian hiếm hoi, anh lại lấy bức ảnh ra.

Anh nhìn rất lâu.

Không phải chỉ để xem.

Mà để nhớ.

Nhớ những buổi chiều về muộn, mẹ vẫn chờ cơm. Nhớ tiếng cha gọi ngoài sân. Nhớ những ngày bình yên không có tiếng súng.

Một người đồng đội nhìn thấy, khẽ hỏi:

“Gia đình à?”

Anh gật đầu, mỉm cười:

“Ừ… cả nhà tôi đấy.”

Anh không nói nhiều. Nhưng ánh mắt anh khi nhìn bức ảnh đã nói thay tất cả.

Có lần hành quân dưới mưa, nước ngấm vào túi áo. Anh vội dừng lại, lấy bức ảnh ra, lau khô bằng vạt áo. Động tác cẩn thận, như sợ làm tổn thương một điều gì rất quý giá.

“Giữ kỹ thế?” — người bên cạnh hỏi.

Anh khẽ đáp:

“Cái này… không được mất.”

Bởi với anh, bức ảnh ấy không chỉ là một kỷ niệm.

Nó là quê hương.

Là gia đình.

Là lý do để anh đứng vững giữa những ngày tháng khắc nghiệt nhất.

Giữa chiến trường, nơi mọi thứ có thể mất đi trong tích tắc, anh vẫn giữ được một điều nguyên vẹn — hình ảnh của những người thân yêu.

Có những đêm dài không ngủ, anh lại lấy bức ảnh ra, nhìn dưới ánh đèn mờ. Không cần nói, không cần viết, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ làm lòng anh dịu lại.

Anh gấp bức ảnh, đặt lại vào túi áo, ngay vị trí gần trái tim.

Ngoài kia, tiếng súng có thể vang lên bất cứ lúc nào.

Nhưng trong anh, vẫn có một góc rất yên bình.

Nơi có một bức ảnh cũ.

Và một thế giới không bao giờ mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn