Đoàn xã Quỹ Nhất (257)
Bài thơ trên mũ sắt
Anh lính trẻ tên Vinh rất thích làm thơ. Mỗi lần nghỉ chân, anh lại dùng bút chì ghi vài câu thơ lên mặt trong chiếc mũ sắt.
Đồng đội thường trêu:
“Ra chiến trường mà còn làm thi sĩ!”
Vinh cười:
“Có thơ mới đỡ nhớ nhà.”
Những câu thơ của anh kể về cánh đồng quê, dòng sông tuổi nhỏ và ước mơ ngày hòa bình.
Một lần, đơn vị hành quân suốt nhiều ngày dưới mưa bom. Ai cũng mệt mỏi, riêng Vinh vẫn đọc thơ cho đồng đội nghe để động viên tinh thần.
Trong trận đánh sau đó, Vinh đã hy sinh khi đang ôm khẩu súng nơi chiến hào.
Khi thu dọn di vật, đồng đội nhìn thấy bên trong chiếc mũ sắt dòng chữ cuối cùng anh viết:
“Mai này đất nước yên vui
Xin cho tiếng súng thành lời hát ca.”
Chiếc mũ sắt ấy được giữ lại như kỷ vật của một người lính mang tâm hồn thi sĩ giữa thời hoa lửa.



