Đoàn xã Quỹ Nhất (270)
Mùa mưa năm ấy
Mùa mưa Trường Sơn kéo dài tưởng như vô tận. Đường rừng trơn trượt, quần áo lúc nào cũng ướt sũng.
Đơn vị của anh Hòa phải dựng lán giữa rừng sâu để tránh lũ. Đêm đến, mưa đập ầm ầm lên mái tăng khiến ai cũng thao thức.
Một chiến sĩ trẻ sốt rét nặng, run lên vì lạnh. Hòa liền nhường chiếc chăn duy nhất của mình cho đồng đội.
Người lính trẻ xúc động:
“Anh còn lạnh hơn em mà…”
Hòa cười:
“Rồi trời sẽ tạnh thôi.”
Quả thật, sau nhiều ngày mưa xối xả, một buổi sáng nắng đã lên xuyên qua tán rừng. Cả đơn vị reo vui như vừa vượt qua một trận chiến lớn.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ về chiến tranh, người lính già không chỉ nhớ tiếng bom mà còn nhớ cả những mùa mưa gian khổ nơi Trường Sơn – nơi tình đồng đội đã giúp họ vượt qua tất cả.



