Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (277)

Ngày không có tiếng súng

Ninh Bình11/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều tuần liên tiếp hứng chịu bom đạn, đơn vị của Tâm bất ngờ trải qua một ngày yên ắng lạ thường. Từ sáng sớm đến chiều muộn, không có tiếng pháo gầm, không có tiếng máy bay rít trên đầu, cũng không có mệnh lệnh khẩn cấp vang lên giữa chiến hào.

Cả khu rừng như nín thở.

Những người lính vốn quen với tiếng súng bỗng thấy lòng mình dịu lại. Họ tranh thủ vá lại áo quần, hong khô đôi giày ướt sũng, đun một nồi nước chè xanh và ngồi quây quần bên nhau dưới tán cây.

Tâm lấy từ ba lô ra một gói lạc rang mà mẹ gửi từ quê. Anh chia cho từng người. Vừa nhấm nháp, họ vừa kể cho nhau nghe chuyện quê nhà.

Người kể về con sông nhỏ trước cửa nhà, mùa hè lũ trẻ vẫn ùa xuống tắm mát. Người nhớ cánh đồng lúa đang thì con gái, gió thổi rì rào như sóng biển. Người khác lại kể về người vợ trẻ với lời hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về dựng lại mái nhà.

Những câu chuyện mộc mạc ấy khiến ai cũng lặng đi trong chốc lát. Trong phút giây hiếm hoi ấy, chiến tranh dường như lùi rất xa. Họ không còn là những người lính giữa rừng sâu, mà chỉ là những người con xa quê đang ngồi bên nhau nhắc nhớ những điều thân thuộc nhất.

Buổi trưa, một đồng chí lấy chiếc harmonica cũ ra thổi bản nhạc về quê hương. Tiếng nhạc da diết vang giữa khoảng trời tĩnh lặng, làm nhiều người bất giác quay đi lau vội giọt nước mắt.

Tâm ngẩng nhìn lên bầu trời trong xanh. Anh nghĩ đến mẹ già chắc đang ra đồng, nghĩ đến mái nhà tranh và con đường làng đầy nắng. Anh thầm nhủ, dù gian khổ đến đâu, nhất định phải sống để trở về.

Chiều xuống, đơn vị lại nhận lệnh sẵn sàng chiến đấu. Mỗi người lặng lẽ kiểm tra súng đạn, khoác ba lô lên vai. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu rằng sự bình yên vừa qua là món quà vô giá mà chiến tranh hiếm khi ban tặng.

Nhiều năm sau, Tâm vẫn nhớ như in ngày hôm đó – ngày không có tiếng súng. Không phải vì đó là một ngày đặc biệt, mà vì giữa khốc liệt của chiến tranh, họ đã có một khoảng lặng để sống như những con người bình thường, để kể cho nhau nghe về quê hương và nuôi dưỡng niềm tin vào ngày đất nước thanh bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn