Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (323)

Đêm canh gác cuối cùng

Ninh Bình12/05/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống chậm trên điểm chốt giữa rừng già.
Sương phủ trắng những thân cây cháy sém vì bom đạn.
Anh nhận ca trực cuối cùng từ tay người đồng đội vừa trở vào hầm trú ẩn. “Đêm nay yên quá…” — ai đó khẽ nói. Anh chỉ cười, kéo cao cổ áo rồi bước lên vọng gác. Bầu trời tối đen, không một vì sao.
Tiếng côn trùng cũng thưa dần.
Mọi thứ im lặng đến mức anh nghe rõ cả tiếng tim mình đập dưới lớp áo lính bạc màu. Anh đứng tựa súng nhìn về phía chân đồi.
Trong túi áo vẫn còn lá thư mẹ gửi tháng trước chưa kịp trả lời.
Mẹ viết: “Bao giờ hết giặc thì về nghe con…” Anh đã đọc lá thư ấy không biết bao nhiêu lần. Gần nửa đêm, gió bỗng đổi hướng.
Một cảm giác bất an len qua lồng ngực. Rồi từ phía xa, một vệt sáng xé toạc màn đêm. “Pháo kích!” Tiếng hô vang lên cùng lúc mặt đất rung chuyển dữ dội.
Đạn nổ dồn dập như bão trút.
Cả cánh rừng bừng sáng trong lửa đỏ. Anh lao xuống chiến hào, gọi đồng đội vào vị trí.
Khói bụi mù mịt.
Tiếng súng, tiếng người, tiếng đất đá đổ sập hòa thành âm thanh hỗn loạn kéo dài đến tận gần sáng. Khi trận đánh kết thúc, trời bắt đầu hửng sáng nơi cuối rừng. Người ta tìm thấy anh vẫn nằm bên khẩu súng ở mép chiến hào.
Đôi mắt khép lại bình thản như chỉ vừa thiếp ngủ sau một đêm dài. Trong túi áo anh, lá thư của mẹ đã nhàu đi vì máu và mưa. Ở mặt sau phong bì, anh còn viết dở một dòng chưa kịp gửi: “Con sắp được về rồi, mẹ ạ…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn