Người có công giúp đỡ cách mạng

Đoàn xã Thu Lũm (312)

Trong những năm tháng “thời hoa lửa” của dân tộc, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống để Tổ quốc được nở hoa độc lập. Và hôm nay, tôi xin kể về một người con gái bình dị… nhưng đã sống một cuộc đời phi thường – đó là Nguyễn Thị Thảo. Chị Thảo sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt. Tuổi thơ của chị không có nhiều ước mơ riêng… mà sớm thấm đẫm nỗi đau mất mát, chia ly. Khi Tổ quốc cần, chị không ngần ngại đứng vào hàng ngũ thanh niên xung pho

Lai Châu30/03/2026Chang Lý Hùng - Chi Đoàn Bản Ka Lăng (Đoàn xã Thu Lũm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng “thời hoa lửa” của dân tộc, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống để Tổ quốc được nở hoa độc lập. Và hôm nay, tôi xin kể về một người con gái bình dị… nhưng đã sống một cuộc đời phi thường – đó là Nguyễn Thị Thảo.

Chị Thảo sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt. Tuổi thơ của chị không có nhiều ước mơ riêng… mà sớm thấm đẫm nỗi đau mất mát, chia ly.

Khi Tổ quốc cần, chị không ngần ngại đứng vào hàng ngũ thanh niên xung phong – những người “mở đường, giữ đường” giữa mưa bom bão đạn.

Người ta thường nói:
“Con gái yếu mềm…”

Nhưng trên những tuyến đường Trường Sơn khói lửa, chị Thảo và đồng đội đã chứng minh điều ngược lại.

Công việc của chị là đảm bảo giao thông thông suốt – san lấp hố bom, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến.

Công việc tưởng chừng đơn giản… nhưng lại là nơi đối mặt trực tiếp với cái chết.

Bom vừa dứt…
Chị và đồng đội đã lao ra đường.

Đất đá còn nóng…
Khói bụi còn mù mịt…

Nhưng họ vẫn cúi xuống, dùng cuốc, dùng xẻng… thậm chí dùng cả đôi tay để san lấp từng hố bom, mở đường cho đoàn xe tiếp tục lăn bánh.

Có những ngày, chị làm việc liên tục không nghỉ…
Có những đêm, chị cùng đồng đội thức trắng giữa rừng sâu…

Đói… nhưng không dừng lại.
Mệt… nhưng không lùi bước.

Bởi chị hiểu:Phía sau những con đường ấy là tiền tuyến…
Là đồng đội đang chờ từng chuyến hàng, từng viên đạn.

Có lần, trong một trận bom dữ dội, nhiều đoạn đường bị phá hủy nặng nề.

Đồng đội có người hoang mang…

Nhưng chị Thảo đã đứng lên, động viên:
“Đường còn thì xe còn… xe còn thì tiền tuyến còn. Chúng ta không được phép chậm!”

Chính tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị.

Và rồi… trong một lần làm nhiệm vụ, giữa lúc đang cùng đồng đội khắc phục hậu quả bom đạn…
Một quả bom bất ngờ phát nổ…

Chị đã anh dũng hi sinh…Khi tuổi đời còn rất trẻ…

Sự ra đi của chị để lại niềm tiếc thương vô hạn…
Nhưng cũng để lại một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn