Đốc Binh Kiều - VỊ PHÓ TƯỚNG ANH HÙNG CỦA CHIẾN KHU GÒ THÁP
rong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp tại Nam Kỳ vào thế kỷ XIX, Đốc Binh Kiều là một vị tướng lĩnh kiệt xuất, người bạn chiến đấu "chia ngọt sẻ bùi" và là cánh tay phải đắc lực của chủ soái Võ Duy Dương (Thiên Hộ Dương). Xuất thân từ một gia đình nông dân, khi giặc Pháp nổ súng xâm lược ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ, ông đã tự đứng ra chiêu mộ nghĩa binh chỉnh đốn đội ngũ tham gia đánh giặc. Với tài thao lược, tổ chức quân sự xuất sắc, ông được triều đình phong chức Đốc binh và sau đó cùng Thiên Hộ Dương rút về vùng Đồng Tháp Mười hiểm trở để xây dựng căn cứ Gò Tháp chống Pháp lâu dài.
Ký ức hoa lửa lẫy lừng nhất của Đốc Binh Kiều gắn liền với việc xây dựng hệ thống phòng thủ đầm lầy và những chiến thuật du kích "xuất quỷ nhập thần". Trên cương vị phó tướng, ông trực tiếp chỉ huy việc lập ra 3 tiền đồn bảo vệ căn cứ trung tâm: đồn Tả, đồn Hữu và đồn Tiền. Nhờ sự am hiểu sâu sắc địa hình sông nước bao la, ông đã sáng tạo ra các bẫy chông, trận địa cọc ngầm, đồng thời tổ chức cho nghĩa quân dùng thuyền độc mộc nhỏ len lỏi trong kênh rạch để đánh úp các tàu tuần tra của giặc. Kỳ tích đáng nhớ nhất dưới sự chỉ huy của ông là việc dùng "thiên nhiên chiến pháp" – thả ong vò vẽ, dùng mật cọp dụ rắn độc, dụ muỗi rực tấn công bẻ gãy nhiều cuộc càn quét khốc liệt của lính viễn chinh Pháp, khiến kẻ thù khi nhắc đến chiến khu Gò Tháp đều phải khiếp sợ kinh hoàng.
Cuộc vây hãm quy mô lớn của quân Pháp vào tháng 4 năm 1866 đã trở thành chương cuối bi tráng trong cuộc đời người anh hùng. Để cứu vãn tình thế khi giặc dồn hỏa lực pháo hạng nặng san phẳng các tiền đồn, Đốc Binh Kiều đã bám trụ trên đài quan sát ở đỉnh Gò Tháp để trực tiếp đốc chiến nghĩa quân bắn trả trả đũa quyết liệt. Trong trận chiến sinh tử, đẫm máu ấy, ông bị trúng đạn lạc của giặc và bị thương rất nặng. Dù được nghĩa quân khôn khéo phá vòng vây cõng rút về vùng đầm lầy phía sau chăm sóc, nhưng do vết thương quá nặng kết hợp với điều kiện thuốc men thiếu thốn, ông đã anh dũng hy sinh vào năm 1866. Sự ngã xuống của Đốc Binh Kiều ở tuổi trung niên là một tổn thất vô cùng đau đớn, nhưng lòng quả cảm của vị tướng áo vải mãi mãi hóa thành bất tử, được nhân dân Đồng Tháp Mười lập đền thờ phụng kính trọng đời đời.



