Bài viết

Dốc lửa

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một bản nhỏ nơi miền núi, có một con dốc quanh co mà người dân gọi là “dốc Lửa”. Không phải vì nơi đó có cháy rừng, mà bởi trong những năm chiến tranh, nơi ấy đêm nào cũng bừng sáng bởi những “hoa lửa” – thứ ánh sáng vừa đẹp, vừa ám ảnh.

Người kể lại câu chuyện này là bác Thành – khi đó còn là một cậu thanh niên xung phong mới mười chín tuổi. Nhiệm vụ của tổ bác là dẫn đường cho xe vận tải vượt qua con dốc hiểm trở trong đêm.

Ban ngày, con dốc bị máy bay đánh phá liên tục. Đất đá sạt lở, hố bom chằng chịt. Nhưng ban đêm, bất chấp nguy hiểm, họ vẫn phải sửa đường và dẫn xe đi qua. Bởi nếu dừng lại, cả tuyến sau sẽ bị đình trệ.

Công việc của bác Thành là cầm một chiếc đèn bão, đứng ở khúc cua nguy hiểm nhất để ra hiệu cho xe đi đúng hướng. Ánh đèn nhỏ bé giữa màn đêm dày đặc, nhưng lại là tín hiệu sống còn đối với những người lái xe.

Mỗi khi xe bắt đầu leo dốc, bánh xe ma sát với đá, phát ra những tia lửa bắn tung tóe. Khi tài xế đạp ga mạnh để vượt dốc, động cơ gầm lên, tia lửa lại bắn ra nhiều hơn. Cả con dốc lúc ấy sáng lên bởi những đốm lửa nhỏ li ti – như hàng trăm bông hoa đang nở rộ.

Những người trong đơn vị gọi đó là “hoa lửa của dốc”. Đó là dấu hiệu của sự sống, của những chuyến hàng vẫn đang tiến về phía trước, bất chấp mọi gian nguy.

Một đêm nọ, trời tối đen như mực, lại có mưa phùn lất phất. Con dốc trơn trượt hơn bao giờ hết. Một chiếc xe chở đầy hàng lên dốc nhưng bị trượt bánh, không thể tiến lên.

Nếu không xử lý nhanh, chiếc xe có thể tụt xuống vực.

Không chần chừ, bác Thành cùng đồng đội lao đến. Họ dùng đá chèn bánh, dùng sức người đẩy xe. Người trượt ngã rồi lại đứng dậy, tay bám vào bánh xe, vai tì vào thùng xe.

Khi bánh xe quay mạnh, ma sát với đá tạo ra những tia lửa bắn thẳng vào chân tay họ. Đau rát, nhưng không ai buông ra. Trong khoảnh khắc ấy, những tia lửa bắn lên dày đặc, sáng rực cả một góc dốc.

Cuối cùng, chiếc xe cũng vượt qua được đoạn nguy hiểm. Khi xe lăn bánh lên đỉnh dốc, mọi người mới thở phào. Nhìn lại, ai cũng lấm lem bùn đất, tay chân trầy xước, nhưng ánh mắt thì rạng rỡ.

Bác Thành nói: “Lúc đó, tôi thấy ‘hoa lửa’ đẹp nhất. Không phải vì nó sáng, mà vì nó là kết quả của sự cố gắng của tất cả mọi người.”

Nhiều năm trôi qua, con dốc ấy giờ đã được mở rộng, trải nhựa bằng phẳng. Xe cộ đi lại dễ dàng, không còn cảnh đẩy xe trong đêm mưa. Nhưng người dân trong bản vẫn gọi đó là “dốc Lửa” – như một cách để nhớ về những năm tháng gian khổ.

Còn với bác Thành, mỗi khi nhớ lại, những “hoa lửa” năm xưa không chỉ là tia sáng của đá và sắt, mà là biểu tượng của ý chí con người – càng trong gian khó, càng bừng sáng mạnh mẽ.

Câu chuyện ấy nhắc nhở rằng, trong cuộc sống hôm nay, dù không còn bom đạn, nhưng mỗi khi ta đối mặt với thử thách, nếu biết nỗ lực và đồng lòng, “hoa lửa” vẫn sẽ xuất hiện – soi sáng con đường ta đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn