Đợi anh cả cuộc đời
Cùng cấp ủy, chính quyền, nhân dân xã Cao Sơn, huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ An đưa hài cốt liệt sĩ Đậu Văn Thành về Nghĩa trang Liệt sĩ Việt-Lào (huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ An), chúng tôi mới biết về người phụ nữ hơn 40 năm vẫn chung thủy đợi chờ anh qua lời kể của Đại tá, cựu chiến binh Nguyễn Đình Vinh (thôn 3, xã Lạng Sơn, huyện Anh Sơn), đồng đội của liệt sĩ Đậu Văn Thành.
Năm 1976, Thượng úy Đậu Văn Thành, Đại đội trưởng Đại đội 6, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 24, Sư đoàn 304 (Quân đoàn 2) về quê nghỉ phép. Qua giới thiệu, anh gặp chị Lê Thị Thích, Kế toán trưởng Cửa hàng ăn Đô Lương (Nghệ An). Hai người gặp nhau trò chuyện và dần dần nảy sinh tình cảm… Đến ngày trở lại đơn vị, Thượng úy Đậu Văn Thành cùng với em trai Đậu Văn Thanh tới Cửa hàng ăn Đô Lương gặp chị Lê Thị Thích trò chuyện, tâm sự. Trong giây phút lưu luyến chia tay, Thành hỏi Thích có chờ mình đến ngày trở về không. Thích trả lời: “Em sẽ đợi anh! Thời gian sẽ chứng minh đó là sự thật!”...
“Năm 1978, đơn vị Đậu Văn Thành nhận lệnh làm nhiệm vụ quốc tế, giúp đỡ nhân dân Campuchia chống lại chế độ diệt chủng Pol Pot. Anh Thành nói với tôi: “Đợt này đi chiến đấu, không biết như thế nào. Mình có tình cảm với cô Thích ở Diễn Thắng (Diễn Châu, Nghệ An). Mình hứa với cô ấy sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ về cưới cô ấy làm vợ. Bây giờ mình gửi toàn bộ đồ đạc, là kỷ vật chiến đấu từ trước đến nay về hậu phương”. Tôi nói: “Chiến đấu thắng lợi rồi trở về, làm gì mà phải gửi. Đánh Mỹ những năm trước còn thắng nữa là…”, cựu chiến binh Nguyễn Đình Vinh nhớ lại.
Sáng 5-1-1979, Đại đội 6 nằm trong đội hình tiến công của tiểu đoàn, dẫn đầu mở đường tiến công vào cảng Sihanoukville ở phía Nam Campuchia. Trận chiến đấu giữa Đại đội 6 và quân Khmer Đỏ diễn ra vô cùng ác liệt, kéo dài hơn 3 giờ đồng hồ. Đến 8 giờ, Đại đội trưởng Đậu Văn Thành nhận định quân địch thương vong nhiều, lực lượng suy yếu. Anh lệnh cho đơn vị xung phong đánh chiếm mục tiêu. Quá trình tiến công, anh bị thương nhưng vẫn chỉ huy đơn vị tiếp tục tiến lên tiêu diệt địch. Do vết thương quá nặng, Đại đội trưởng Đậu Văn Thành đã hy sinh tại chiến trường.
Biết tin anh Thành hy sinh, chị Thích không tin vào tai mình, chị ngất lịm đi... Khi tỉnh dậy, trong chị vẫn le lói niềm tin là Thành sẽ trở về, giữ lời hứa với chị. Thời gian cứ trôi đi, chị vẫn chờ, vẫn đợi... Mặc dù có nhiều người thương, quan tâm, muốn bù đắp cho chị, nhưng chị vẫn không động lòng. Bố mẹ, anh em, bạn bè khuyên bảo chị nên lấy chồng, chị không đồng ý. Tình yêu chị dành cho anh đã cùng chị vượt qua tất cả, vượt qua 42 mùa xuân với một niềm tin là anh sẽ trở về, cùng chị thực hiện lời hứa năm xưa.
Tháng 4-2019, gia đình, đồng đội xin phép đưa hài cốt liệt sĩ Đậu Văn Thành từ Nghĩa trang dốc Ba Đắc (huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang) về quê nhà để thuận lợi cho việc thăm viếng. Trong buổi bàn kế hoạch để đưa anh về với Đất Mẹ, cựu chiến binh Đậu Văn Thanh kể cho mọi người nghe câu chuyện về một người con gái đã dành trọn không những tuổi thanh xuân mà cả cuộc đời để chờ đợi anh Thành. Dù chưa một lần gặp mặt nhưng tất cả đều cảm động và khâm phục trước sự hy sinh của bà. Trao đổi với chúng tôi, anh Đậu Văn Thanh chia sẻ: “Tôi xuống thăm, thông báo và tâm sự với chị Thích, nhắc lại lời hẹn năm nào của anh chị. Chị im lặng nhưng tôi biết chị vẫn giữ lời hứa với anh Thành. Chị đề nghị cùng vào An Giang để đưa anh Thành về nhưng tôi không đồng ý vì lo sức khỏe của chị”.
Hiện nay, bà Lê Thị Thích tuổi đã cao, sống cùng với vợ chồng em trai tại quê nhà. Trong buổi lễ truy điệu hôm ấy, tôi cố tìm gặp bà để trò chuyện, nhưng bà không muốn nhắc lại chuyện xưa. Trước mắt tôi là một người phụ nữ nhỏ nhắn, có đôi mắt buồn buồn, nhưng tận sâu trong đôi mắt ấy toát lên sự rắn rỏi, kiên cường. Trong giây phút thiêng liêng đưa liệt sĩ Đậu Văn Thành về an nghỉ, bà thắp nén hương thơm, rưng rưng nước mắt. Chứng kiến giây phút đó, mọi người ai cũng nghẹn ngào cảm động và nể phục tấm lòng thủy chung của bà!



