Đồi Ba Bảy – nơi tuổi xuân hóa thành bất tử
Giữa những ngày tháng Tám oi nồng của Hà Nội, trong căn phòng nhỏ của khu tập thể cũ Rạng Đông, cựu Thanh niên xung phong Cao Thị Hạnh Kiểm vẫn miệt mài kết nối đồng đội, chuẩn bị những chuyến về nguồn và thăm hỏi các cựu chiến binh khó khăn. Mái tóc đã bạc theo năm tháng nhưng ký ức về một thời hoa lửa nơi tuyến đường 12A vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người nữ TNXP năm nào.
Sinh ra bên dòng sông Gianh của quê hương Quảng Bình anh hùng, tuổi thơ bà gắn liền với tiếng bom rơi, đạn nổ và những lần cùng dân quân cứu thương bên bờ sông. Chứng kiến quê hương tan hoang vì chiến tranh, người thân và bà con ngã xuống trong bom đạn, cô gái trẻ ngày ấy đã nuôi lớn lòng căm thù giặc và khát vọng được góp sức cho đất nước.
Năm 1965, khi phong trào “Ba sẵn sàng” lan rộng khắp miền Bắc, bà viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng TNXP dù gia đình hết lòng ngăn cản. Mới tuổi đôi mươi, bà cùng gần 200 thanh niên của huyện Tuyên Hóa thành lập Đại đội C759, nhận nhiệm vụ mở và bảo vệ tuyến đường 12A – một trong những huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.
Giữa núi rừng Trường Sơn hiểm trở, những cô gái, chàng trai trẻ sống trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Bom đạn ngày đêm cày xới, rừng thiêng nước độc, muỗi vắt bủa vây nhưng không ai chùn bước. Họ vừa cầm cờ dẫn đường cho xe, vừa san lấp hố bom, dò bom nổ chậm để giữ cho tuyến đường luôn thông suốt. Với họ, khẩu hiệu “Máu C759 có thể đổ nhưng đường không thể tắc” không chỉ là lời hô vang mà là lời thề của tuổi trẻ.
Ký ức đau thương nhất trong cuộc đời bà Kiểm là trận bom kinh hoàng tại đồi Cha Quang ngày 3/7/1966. Sau nhiều giờ liên tục bám trụ sửa đường dưới mưa bom, cả đơn vị bất ngờ bị đất đá từ ngọn đồi sụp xuống vùi lấp. Trong khói lửa và tiếng kêu cứu, nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi ấy. Bà may mắn sống sót nhưng không bao giờ quên hình ảnh vừa đào bới đất đá vừa khóc gọi tên từng người đồng đội.
Đau đớn hơn cả là khi tuyến đường cần phải thông gấp để đoàn xe tiếp tục vào chiến trường, đơn vị buộc phải nén đau thương, san lấp mặt đường ngay trên nơi đồng đội còn nằm lại. Những người TNXP năm ấy đã gọi nơi ấy bằng cái tên “Đồi Ba Bảy” – nơi tuổi xuân của biết bao người hóa thành bất tử.
Chiến tranh qua đi, bà Cao Thị Hạnh Kiểm trở về đời thường với những vết thương chiến tranh còn hằn sâu trên cơ thể. Nhưng suốt nhiều năm qua, bà vẫn dành trọn tâm huyết để kết nối đồng đội, chăm lo cho những cựu TNXP khó khăn và trở về thắp hương nơi Đồi Ba Bảy. Với bà, đó không chỉ là nơi ký ức ở lại mà còn là nơi nhắc nhở thế hệ hôm nay về sự hy sinh lớn lao của những con người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, hòa bình của dân tộc.



