ĐÔI BÀN TAY LÀM NÊN HÀNH TRÌNH CỦA MỘT DÂN TỘC


"Có những đôi bàn tay tạo nên những công trình vĩ đại. Nhưng cũng có những đôi bàn tay làm thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc."
Lịch sử Việt Nam có biết bao câu chuyện cảm động về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Có câu chuyện về chiếc áo ka-ki bạc màu, đôi dép cao su giản dị, bữa cơm thanh đạm hay căn nhà sàn đơn sơ giữa Phủ Chủ tịch. Nhưng với tôi, câu chuyện khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất lại chỉ gói gọn trong một hình ảnh rất bình dị: đôi bàn tay.
Đó là ngày người thanh niên Nguyễn Tất Thành chuẩn bị rời Tổ quốc để đi tìm con đường cứu nước. Khi người bạn lo lắng: "Lấy đâu ra tiền mà đi?", Người lặng lẽ giơ hai bàn tay và nói: "Đây, tiền đây!".
Lần đầu đọc câu chuyện ấy, tôi đã tự hỏi: Hai bàn tay ấy có gì đặc biệt?
Đó không phải là đôi bàn tay của một người giàu có.
Không phải đôi bàn tay đang nắm giữ quyền lực.
Cũng không phải đôi bàn tay được nâng niu trong cuộc sống đủ đầy.
Đó chỉ là đôi bàn tay của một chàng thanh niên hai mươi mốt tuổi, mang theo hành trang là lòng yêu nước, ý chí kiên cường và niềm tin mãnh liệt rằng sức lao động chân chính sẽ mở đường cho khát vọng lớn lao.
Chỉ bằng một cử chỉ giản dị, Nguyễn Tất Thành đã cho tôi hiểu thế nào là tự lực.
Người không chờ đợi sự giúp đỡ.
Không trông cậy vào may mắn.
Không nghĩ đến con đường dễ dàng.
Người tin rằng nếu có đôi bàn tay và một trái tim yêu nước, con người có thể vượt qua mọi khó khăn.
Sau này, lịch sử đã chứng minh niềm tin ấy là đúng.
Từ bến cảng Nhà Rồng, Người bôn ba qua nhiều quốc gia, làm đủ mọi nghề để sinh sống và học hỏi. Có lúc phụ bếp trên tàu, có lúc cào tuyết, quét tuyết, làm thợ ảnh, lao động trong các xưởng sản xuất... Mỗi công việc đều được Người làm bằng sự chăm chỉ và lòng tự trọng. Chính đôi bàn tay lao động ấy đã nuôi dưỡng hành trình tìm đường cứu nước kéo dài ba mươi năm và góp phần đưa dân tộc Việt Nam đến con đường độc lập, tự do.
Điều khiến tôi khâm phục không chỉ là những chiến công sau này của Bác, mà là cách Người bắt đầu mọi thứ.
Không có tiền bạc.
Không có địa vị.
Không có sự bảo đảm nào cho tương lai.
Chỉ có một niềm tin sắt đá vào chính mình và vào sức mạnh của nhân dân.
Có lẽ vì vậy mà đôi bàn tay ấy không chỉ là bàn tay của một con người, mà đã trở thành biểu tượng của ý chí Việt Nam.
Đó là đôi bàn tay của lao động.
Đôi bàn tay của khát vọng.
Đôi bàn tay dám bắt đầu từ con số không.
Là một học sinh của thế kỷ XXI, tôi chưa từng phải đối mặt với những lựa chọn lớn lao như Nguyễn Tất Thành năm ấy. Tôi được học tập trong hòa bình, được sống trong một đất nước độc lập và có nhiều cơ hội để phát triển bản thân. Nhưng chính vì thế, câu chuyện "Hai bàn tay" càng khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn.
Đôi khi, chúng ta vẫn dễ tìm lý do để trì hoãn một mục tiêu.
Chúng ta nói mình thiếu điều kiện.
Thiếu thời gian.
Thiếu cơ hội.
Thế nhưng, hơn một thế kỷ trước, một chàng thanh niên trẻ tuổi đã bước ra thế giới chỉ với hai bàn tay trắng và một khát vọng lớn lao dành cho dân tộc.
Nếu Bác có thể bắt đầu từ đôi bàn tay của mình, thì thế hệ trẻ hôm nay cũng có thể bắt đầu từ chính tri thức, ý chí và sự nỗ lực của bản thân.
Tôi hiểu rằng học tập tốt, sống trung thực, biết sẻ chia và không ngừng rèn luyện chính là cách thiết thực để tiếp nối tinh thần ấy. Không phải ai cũng làm nên lịch sử như Bác Hồ, nhưng mỗi người đều có thể góp một phần nhỏ bé để làm cho quê hương, đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.
Khép lại câu chuyện "Hai bàn tay", điều còn đọng lại trong tôi không chỉ là hình ảnh một người thanh niên giơ cao đôi bàn tay của mình giữa bến cảng năm nào, mà còn là một bài học sâu sắc: sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở những gì mình đang có, mà ở ý chí dám hành động và niềm tin vào giá trị của lao động chân chính.
Đã hơn một thế kỷ trôi qua kể từ ngày Nguyễn Tất Thành rời bến Nhà Rồng, nhưng hình ảnh đôi bàn tay ấy vẫn như đang vẫy gọi các thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay.
Hãy biết ước mơ.
Hãy dám bắt đầu.
Hãy tin vào sức lao động của chính mình.
Bởi đôi bàn tay của một con người, khi được dẫn lối bởi tình yêu Tổ quốc và khát vọng cống hiến, hoàn toàn có thể làm nên những điều tưởng chừng không thể.
Đó cũng chính là bài học quý giá nhất mà tôi nhận được từ câu chuyện giản dị về đôi bàn tay của Chủ tịch Hồ Chí Minh.



