Bài viết

Đôi Bàn Tay Trong Hầm Tối

Để bảo vệ đồng đội và xưởng vũ khí khỏi vụ nổ, Minh đã dũng cảm dùng thân mình đè lên quả bom đang phát hỏa. Minh mất đi đôi bàn tay nhưng cứu sống được tập thể. Sau hòa bình, Lực dành cả đời để chăm sóc và trở thành "đôi bàn tay" thay thế cho người đồng chí của mình. Tình đồng chí ở đây là sự đền đáp nghĩa tình, là sự chăm sóc bền bỉ suốt đời sau một khoảnh khắc hy sinh anh hùng.

Lâm Đồng16/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một xưởng quân giới bí mật nằm sâu trong hang đá tại chiến khu Việt Bắc, MinhLực đang cẩn trọng tháo kíp một quả bom chưa nổ để lấy thuốc bồi cho lựu đạn ta. Không gian chật hẹp, nóng bức, chỉ có ánh đèn dầu leo lét và tiếng kim loại chạm nhau lách cách.

Bất ngờ, một sơ suất nhỏ khiến kíp nổ phát hỏa. Khói xì ra dữ dội. Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng giây, Minh biết chắc chắn khối thuốc nổ sẽ phát nổ và phá tan căn hầm chứa đầy thuốc súng này."Lực! Chạy mau!" – Minh hét lên, đồng thời dùng thân mình đè chặt lên quả bom, hai tay ôm khít lấy khối thuốc nổ để hạn chế tối đa sức công phá lan tỏa trong hang hẹp, nơi còn rất nhiều anh em khác đang làm việc.Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Minh bị hất văng ra xa, đôi bàn tay và vùng ngực đầy vết thương. Lực chỉ bị thương nhẹ nhờ được Minh che chắn. Khi khói tan, Lực lao đến ôm lấy bạn, nước mắt giàn giụa:
  • "Mày dại thế Minh ơi! Sao lại ôm nó vào lòng?"
    Minh thào thào, nụ cười héo hắt trên môi:

  • "Không ôm... thì cả xưởng... tan mất... Mày còn phải sống... để làm tiếp vũ khí cho anh em..."

  • Minh may mắn sống sót nhưng mất đi đôi bàn tay tài hoa nhất của xưởng quân giới năm ấy. Sau chiến tranh, Lực trở thành "đôi tay" của Minh. Ông Lực chuyển về sống cạnh nhà bạn, từ việc xúc cơm, viết thư hay gánh vác việc đồng áng cho gia đình Minh, ông Lực đều làm hết bằng tất cả lòng biết ơn.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn