Bài viết

Đội Biệt Động Nữ Dùng Chiếc Giỏ Trầu Đánh Sập Phòng Mật Thám

An Giang01/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đội Biệt Động Nữ Dùng Chiếc Giỏ Trầu Đánh Sập Phòng Mật Thám

Năm 1969, sau những tổn thất nặng nề từ các đợt tiến công của ta, mạng lưới mật thám và cảnh sát dã chiến Ngụy tại thị xã Rạch Giá được siết chặt đến mức "con kiến bay không lọt". Chúng đặt các trạm kiểm soát dày đặc ở các ngả đường dẫn vào chợ và các khu hành chính. Mọi giỏ xách, gánh hàng bông của bà con nông dân vào thị xã đều bị lính dùng cây sắt nhọn đâm xọc để tìm vũ khí, chất nổ.

Lúc bấy giờ, Ty Cảnh sát mật thám Rạch Giá – nơi tập trung các tên ác ôn chuyên tra tấn, bức hại cán bộ, chiến sĩ ta – trở thành mục tiêu phải bị trừng trị để làm bàn đạp cho phong trào đấu tranh của quần chúng. Nhiệm vụ thâm nhập và kích nổ khối thuốc nổ định hướng ngay trong phòng làm việc của tên chỉ huy mật thám được giao cho Tổ biệt động nữ Rạch Giá.

Người trực tiếp nhận trọng trách vượt qua hàng rào kiểm soát gắt gao chính là cô giao liên mật tên Mai, đóng vai một người cháu gái ngoan ngoãn dắt theo Mẹ năm (một bà cụ tóc bạc phơ, hàm răng ăn trầu đen nháy, là cơ sở cách mạng trung kiên) đi chợ thị xã.

Vũ khí đánh đồn là một khối thuốc nổ dẻo C4 được thiết kế gọn gàng, kíp nổ hẹn giờ bằng đồng hồ đeo tay. Tuy nhiên, làm sao để mang khối sắt thép và thuốc nổ này qua mắt những tên lính khét tiếng ranh ma ở trạm gác? Mẹ Năm nảy ra sáng kiến dùng chính chiếc giỏ mây đi chợ hằng ngày của mình. Trong giỏ, mẹ xếp đầy những lá trầu xanh mướt, những quả cau khô và đặc biệt là một hũ vôi ăn trầu bằng sành dày dặn. Khối thuốc nổ C4 được bọc kín bằng nhiều lớp nilon chống thấm, đặt khéo léo dưới đáy hũ sành. Phía trên, mẹ đổ đầy một lớp vôi tôi màu trắng sền sệt, đặc quánh. Nếu lính gác có dùng cây sắt đâm vào hũ vôi, chúng cũng chỉ nghĩ đó là lớp vôi đặc của các cụ già ăn trầu chứ không thể nghi ngờ bên dưới có giấu "hỏa lực".

Buổi sáng mùa hè năm 1969, cô Mai đỡ Mẹ Năm bước chậm rãi tiến về phía trạm kiểm soát ngay cửa ngõ vào thị xã Rạch Giá. Tên lính gác mặt mày bặm trợn, tay cầm khẩu súng AR15 hất hàm quát lớn: "Đứng lại! Đi đâu? Mang cái gì trong giỏ đó?". Mẹ Năm thản nhiên đặt chiếc giỏ mây xuống đất, miệng bỏm bẻm nhai trầu đỏ thắm. Mẹ ngước đôi mắt hiền từ lên nhìn tên lính, cất giọng run run của người già: "Thưa thầy, già dắt đứa cháu đi chợ mua ít món đồ giỗ. Trong giỏ chỉ có mớ trầu cau với hũ vôi già mang theo ăn đường thôi hà". Tên lính gác cúi xuống lật bới mớ lá trầu. Hắn nhìn chằm chằm vào hũ vôi sành. Nhìn bàn tay lấm lem vôi trắng của Mẹ Năm đang quẹt môi, lại thấy bà cụ có vẻ ngoài gầy gò, chân chất rặt mùi quê, tên lính mất cảnh giác. Hắn không thèm dùng cây sắt xọc vào hũ vôi nữa vì sợ bẩn tay, liền khoát tay cáu kỉnh: "Thôi, đi xéo đi! Già cả rồi còn ăn trầu cho lắm!".

Mẹ Năm và cô Mai khéo léo cúi đầu chào rồi nhanh chóng bước qua rào kẽm gai, lách người hòa vào dòng người đông đúc hướng thẳng về phía Ty Cảnh sát mật thám.

Vào đúng giờ cao điểm, cô Mai trong trang phục nữ sinh thanh lịch đã khéo léo dùng giấy tờ giả lọt vào khu vực hành chính, đặt chiếc giỏ mây (lúc này đã được kích hoạt kíp nổ hẹn giờ) ngay dưới chân chiếc bàn làm việc của phòng mật thám, rồi nhanh chóng rút lui ra ngoài bằng lối cửa sau.

Đoàng! Một tiếng nổ xé toạc không gian khu trung tâm thị xã Rạch Giá. Sức công phá của khối chất nổ dẻo làm sập hoàn toàn một góc tòa nhà Ty Cảnh sát, tiêu diệt tên chỉ huy mật thám ác ôn cùng nhiều tài liệu hồ sơ theo dõi cán bộ của ta.

Giữa lúc còi báo động của giặc rú lên inh ỏi, quân lính nháo nhác phong tỏa các ngả đường, thì Mẹ Năm và cô Mai đã ngồi trên chiếc xuồng ba lá lướt nhẹ trên dòng kênh tẻ, rút lui về vùng căn cứ ven đô an toàn trọn vẹn trong sự chào đón của đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đội Biệt Động Nữ Dùng Chiếc Giỏ Trầu Đánh Sập Phòng Mật Thám | Câu chuyện thời hoa lửa