Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đội Cấn – Ngọn lửa bất khuất giữa đất Thái Nguyên

Lê Đài Trang

TP. Hồ Chí Minh16/08/2026Trường Đại học Hải Phòng (Trường Đại học Hải Phòng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đội Cấn, tên khai sinh là Trịnh Văn Đạt, sinh tại làng Yên Nhiên, tổng Thượng Nhung, phủ Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Yên, nay thuộc huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Ông là một trong những thủ lĩnh tiêu biểu của cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên năm 1917, một cuộc nổi dậy lớn chống thực dân Pháp đầu thế kỷ XX.

Tuổi trẻ nung nấu chí cứu nước

Đội Cấn sinh ra trong thời kỳ đất nước nằm dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Ở nông thôn, người dân phải chịu nhiều loại sưu thuế, lao dịch và sự áp bức của bộ máy cai trị. Chứng kiến cảnh nhân dân nghèo khổ, bị bóc lột, Trịnh Văn Đạt sớm hình thành lòng căm phẫn đối với chế độ thực dân và nuôi ý chí tìm cách chống lại chúng.

Tuy nhiên, trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, con đường cứu nước không hề dễ dàng. Nhiều phong trào yêu nước lần lượt bị đàn áp. Người thanh niên Trịnh Văn Đạt vẫn tìm kiếm cơ hội để thực hiện mong muốn của mình.

Một sự việc tình cờ đã đưa ông vào quân ngũ. Người anh của ông là Trịnh Văn Cấn phải đi lính tập ở Vĩnh Yên nhưng không thể tiếp tục. Trịnh Văn Đạt đã thay anh nhập ngũ. Từ đó, ông mang tên của người anh là Trịnh Văn Cấn và về sau được mọi người gọi là Đội Cấn.

Từ người lính khố xanh đến người có chí lớn

Khi phục vụ trong quân đội của chính quyền thuộc địa, Đội Cấn có điều kiện quan sát rõ hơn hoạt động của bộ máy cai trị thực dân. Ông nhận thấy những người lính người Việt tuy mang danh là binh lính nhưng thực chất chịu sự chỉ huy và kiểm soát của người Pháp.

Năm 1910, Đội Cấn được điều lên đóng tại đồn Chợ Chu, thuộc châu Định Hóa, tỉnh Thái Nguyên. Đây là vùng miền núi có địa hình hiểm trở, đồng thời cũng là nơi phong trào yêu nước có những hoạt động đáng chú ý.

Tại Chợ Chu, Đội Cấn nhiều lần suy nghĩ đến việc chiếm đồn, tập hợp lực lượng rồi tiến về tỉnh lỵ Thái Nguyên để phát động một cuộc nổi dậy. Tuy nhiên, khi ấy lực lượng chưa đủ mạnh và điều kiện chưa thuận lợi nên kế hoạch chưa thể thực hiện.

Sau đó, ông được chuyển về trại lính khố xanh Thái Nguyên. Đây mới là nơi Đội Cấn có điều kiện xây dựng lực lượng một cách cụ thể hơn. Ông bí mật liên hệ, tập hợp những cai, đội và binh lính có tinh thần yêu nước, cùng nhau bàn bạc việc chống lại chính quyền thực dân.

Cuộc gặp gỡ với Lương Ngọc Quyến

Một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời Đội Cấn diễn ra khi ông làm nhiệm vụ canh giữ tù nhân tại nhà lao Thái Nguyên.

Trong số những người bị giam có Lương Ngọc Quyến, một nhà yêu nước hoạt động trong Việt Nam Quang Phục hội. Lương Ngọc Quyến là người có tư tưởng chống Pháp mạnh mẽ và có ảnh hưởng đối với những người yêu nước đương thời.

Trong thời gian làm nhiệm vụ, Đội Cấn có cơ hội tiếp xúc với Lương Ngọc Quyến. Những cuộc trò chuyện và sự giác ngộ về tình cảnh đất nước giúp ông hiểu rõ hơn con đường đấu tranh giành độc lập.

Từ đây, Đội Cấn không chỉ có lòng căm thù thực dân mà còn có thêm mục tiêu và tổ chức để thực hiện ý định khởi nghĩa. Ông được kết nạp vào Việt Nam Quang Phục hội và cùng Lương Ngọc Quyến chuẩn bị cho một cuộc nổi dậy tại Thái Nguyên.

Khởi nghĩa Thái Nguyên bùng nổ

Năm 1917, tình hình chuẩn bị khởi nghĩa ngày càng khẩn trương. Đội Cấn cùng những người đồng chí bí mật vận động binh lính, chuẩn bị lực lượng và tìm cách chiếm các vị trí quan trọng.

Đêm 30, rạng sáng 31/8/1917, cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên chính thức bùng nổ.

Đội Cấn cùng lực lượng tham gia nổi dậy nhanh chóng tấn công các vị trí của chính quyền thực dân tại tỉnh lỵ. Nghĩa quân chiếm được một số cơ sở quan trọng, trong đó có nhà lao Thái Nguyên, giải phóng những người bị giam giữ.

Lương Ngọc Quyến cũng được giải thoát. Tuy nhiên, do bị thương và sức khỏe yếu, ông không thể trực tiếp cùng Đội Cấn chiến đấu lâu dài.

Sau khi làm chủ một số vị trí trong tỉnh lỵ, nghĩa quân tiếp tục củng cố lực lượng. Cuộc khởi nghĩa gây chấn động lớn đối với chính quyền thực dân Pháp ở Bắc Kỳ.

Cuộc chiến kéo dài gần năm tháng

Thực dân Pháp nhanh chóng điều quân từ nhiều nơi về Thái Nguyên để đàn áp cuộc khởi nghĩa. So với nghĩa quân, quân Pháp có ưu thế lớn về quân số, vũ khí và phương tiện chiến đấu.

Đội Cấn hiểu rằng lực lượng của mình đang ở trong tình thế rất khó khăn, nhưng ông vẫn quyết tâm tiếp tục chiến đấu.

Nghĩa quân phải liên tục thay đổi địa bàn, dựa vào địa hình và sự giúp đỡ của nhân dân để tránh sự truy quét. Trong suốt thời gian đó, họ phải trải qua nhiều trận đánh căng thẳng.

Cuộc khởi nghĩa kéo dài gần năm tháng. Nhiều nghĩa quân hy sinh, bị thương hoặc bị bắt. Lực lượng ban đầu ngày càng suy giảm.

Tuy vậy, Đội Cấn vẫn không dễ dàng đầu hàng. Ông cùng những người còn lại tiếp tục chiến đấu, rút dần về khu vực miền núi để tìm cách bảo toàn lực lượng.

Những ngày cuối cùng tại núi Pháo

Sau nhiều trận chiến, lực lượng đi theo Đội Cấn chỉ còn lại một số nghĩa quân trung thành. Họ rút về khu vực núi Pháo, thuộc vùng Cù Vân, huyện Đại Từ, Thái Nguyên.

Quân Pháp tiếp tục tổ chức truy quét. Khi biết vị trí của nghĩa quân, chúng tập trung lực lượng bao vây khu vực núi Pháo.

Ngày 21/12/1917, một trận đánh ác liệt diễn ra. Trong trận chiến này, Đội Cấn bị thương nặng ở chân. Dù tình thế đã vô cùng khó khăn, ông vẫn giữ tinh thần chiến đấu và không khuất phục.

Những ngày sau đó, vòng vây của quân Pháp ngày càng siết chặt. Lực lượng nghĩa quân gần như không còn khả năng tiếp tục một cuộc chiến lâu dài.

Đến đêm 5/1/1918, Đội Cấn đã hy sinh.

Cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên cuối cùng thất bại, nhưng sự kiện này đã để lại một dấu ấn đáng chú ý trong phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp đầu thế kỷ XX.

Dấu ấn của Đội Cấn

Điều đặc biệt trong câu chuyện của Đội Cấn là ông xuất thân từ một người lính trong quân đội thuộc địa, nhưng chính những gì chứng kiến trong quân ngũ đã khiến ông lựa chọn đứng về phía những người đấu tranh chống thực dân.

Ông đã biến lòng căm phẫn trước cảnh mất nước thành hành động cụ thể: tập hợp lực lượng, tổ chức khởi nghĩa và trực tiếp chiến đấu.

Cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên năm 1917 tuy không giành được thắng lợi, nhưng cho thấy tinh thần chống Pháp vẫn mạnh mẽ trong nhân dân và trong một bộ phận binh lính người Việt.

Đội Cấn đã trở thành hình ảnh tiêu biểu của một người lính không cam chịu phục vụ mãi cho bộ máy cai trị, mà lựa chọn con đường nguy hiểm để đấu tranh vì độc lập.

Câu chuyện về Đội Cấn vì thế không chỉ là câu chuyện về một cuộc khởi nghĩa, mà còn là câu chuyện về sự thức tỉnh của lòng yêu nước, về ý chí dám đứng lên và tinh thần không khuất phục trước hoàn cảnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn