Bài viết

Đôi Cánh Bạc Trên Lưng Trâu

Câu chuyện kể về cuộc không chiến nghẹt thở của người phi công xuất thân từ nông dân Nam Bộ – Nguyễn Văn Bảy. Bằng lối đánh mưu trí, quả cảm đậm chất "du kích", anh đã cùng chiếc tiêm kích Mig-17 lập nên những kỳ tích chấn động trên bầu trời.

Tây Ninh07/07/2026Đặng Minh Vương (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1960, bầu trời miền Bắc Việt Nam rầm rập tiếng gầm rú của các loại "thần sấm", "con ma" – những siêu tiêm kích hiện đại, tối tân bậc nhất bấy giờ của không quân Mỹ. Đối đầu với mạng lưới radar và tên lửa dày đặc ấy là một lực lượng không quân Việt Nam non trẻ, với những người phi công mà trước đó vài năm, tay họ còn chai sần vì cầm cày, cưỡi trâu. Nguyễn Văn Bảy là một người như thế. Anh là chàng trai Nam Bộ chân chất, trốn gia đình đi bộ đội từ năm 17 tuổi, mang theo cả cái tính ngang tàng, gan dạ của sông nước miền Tây lên khoang lái tiêm kích.

Ngày 21 tháng 9 năm 1966, còi báo động phòng không rú lên từng hồi dồn dập. Một tốp máy bay F-4 của Mỹ đang hùng hổ lao vào đánh phá vùng trời Hải Phòng.

Lệnh xuất kích! Nguyễn Văn Bảy cùng biên đội Mig-17 lao vút lên tầng mây. Xét về tốc độ và vũ khí, những chiếc Mig-17 của ta lúc đó vừa chậm, vừa cũ kỹ, lại không có tên lửa, chỉ có ba khẩu pháo ở mũi. Kẻ địch thì bay nhanh gấp đôi, được trang bị radar tầm xa hiện đại.

Nhưng anh Bảy không sợ. Anh có lối đánh của riêng mình: "Lối đánh du kích trên trời".

"Phát hiện mục tiêu! Hướng 2 giờ!" – Tiếng đồng đội vang lên trong bộ đàm.

Một chiếc F-4 Mỹ to lớn lọt vào tầm mắt. Thay vì lao vào từ xa để làm mồi cho tên lửa địch, anh Bảy khéo léo điều khiển chiếc Mig-17 lượn vòng, lợi dụng ánh sáng mặt trời để giấu mình, rồi bất ngờ ép độ cao, áp sát kẻ địch từ phía sau. Anh áp sát đến mức nhìn rõ cả phù hiệu trên thân máy bay Mỹ và chiếc mũ bảo hiểm của phi công địch. Đó là cự ly "bán kính vàng" – nơi tên lửa Mỹ mất tác dụng, còn pháo của Mig-17 thì phát huy uy lực tối đa.

Tên phi công Mỹ hốt hoảng khi phát hiện bóng ma Mig-17 ngay sau đuôi. Hắn điên cuồng ngoặt gấp, tăng tốc để cắt đuôi. Nhưng anh Bảy như một tay kỵ mã thiện nghệ, ghim chặt mục tiêu trong vòng ngắm.

Khi khoảng cách chỉ còn chưa đầy 200 mét, anh Bảy siết chặt cò súng.

Khực! Khực! Khực!

Ba khẩu pháo trên mũi Mig-17 khạc lửa liên hồi. Những viên đạn cỡ lớn găm thẳng vào buồng động cơ chiếc F-4. Một tiếng nổ lớn xé toạc bầu trời, chiếc siêu tiêm kích Mỹ bốc cháy như một hòn lửa, lao cắm đầu xuống biển.

"Trúng rồi! Nó rơi rồi!" – Anh Bảy reo lên vang cả buồng lái.

Nhưng chưa kịp định thần, hai chiếc F-4 khác từ phía trên lao xuống phục kích, phóng liên tiếp hai quả tên lửa tầm nhiệt về phía anh. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bằng bản lĩnh kiên cường, anh Bảy kéo mạnh cần lái, lật ngược máy bay, thực hiện một cú ngoặt ngặt nghèo áp sát mặt đất. Quả tên lửa lao sượt qua thân máy bay trong gang tấc rồi nổ tung phía sau, áp lực hất mạnh chiếc Mig-17 chao đảo. Anh Bảy ghì chặt tay lái, lấy lại thăng bằng và mưu trí bay luồn lách qua các khe núi, cắt đuôi kẻ địch thành công và hạ cánh an toàn xuống sân bãi dã chiến.

Trong suốt cuộc đời binh nghiệp của thời hoa lửa, người phi công "chân đất" Nguyễn Văn Bảy đã tham gia 13 trận không chiến, tự tay bắn rơi 7 máy bay Mỹ mà chưa một lần bị bắn trúng hay phải nhảy dù. Anh trở thành một huyền thoại sống, một minh chứng hùng hồn rằng: vũ khí hiện đại đến đâu cũng phải khuất phục trước lòng quả cảm, trí tuệ và tình yêu Tổ quốc cháy bỏng của những người con đất Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn