Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đôi chân của cách mạng

Quảng Ninh17/07/2026Lý Ngọc Hiền (LCĐ Khoa Sư phạm - Trường Đại học Hạ Long)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người không đứng ở trung tâm của lịch sử. Họ chỉ chạy — chạy qua rừng, qua đêm tối, chạy để tin tức đến đúng nơi, đúng lúc. Không ai nhắc tên họ trong sách giáo khoa. Nhưng nếu không có họ, cách mạng có thể đã lỡ nhịp.

Cựu chiến binh Lê Vương là một người như thế.

Ông sinh năm 1927 tại Hà Cối (nay thuộc xã Quảng Hà, tỉnh Quảng Ninh) — vùng đất cực đông bắc của Tổ quốc, nơi biển và núi giáp mặt nhau, nơi tin tức từ đất liền vào đến sau hơn bất cứ đâu. Gia đình ông có truyền thống cách mạng, nên khi mới ngoài mười tám tuổi, Lê Vương đã hiểu rằng đây không phải thời để ngồi yên.

Đầu năm 1945, ông tham gia kháng chiến, được giao làm liên lạc cho Ban Chỉ đạo miền Đông. Công việc nghe thì đơn giản — nhưng thực ra là một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất: mang tin tức qua các tuyến đường địch kiểm soát, không được để lọt, không được chậm, không được sai. Một sai sót nhỏ của người liên lạc có thể khiến cả một kế hoạch đổ vỡ, cả một nhóm cán bộ bị lộ.

Tháng 3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Trật tự cũ sụp đổ, nhưng cái mới chưa kịp đứng vững — và trong khoảng trống hỗn loạn đó, nạn đói hoành hành khắp các làng quê. Chàng thanh niên Lê Vương cùng đồng đội tham gia phá kho thóc của Nhật, phân phát lương thực cho dân đói. Đó là lần đầu tiên ông tận mắt thấy cách mạng không chỉ là chính trị — mà là cơm, là gạo, là sự sống của người dân cụ thể ngay trước mắt mình.

Sau đó, ông nhập ngũ vào Trung đoàn 98, đóng quân và chiến đấu tại Chiến khu Đông Triều (nay thuộc TP Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh) — đơn vị gắn liền với những trận đánh đầu tiên của lực lượng vũ trang vùng Đông Bắc.

Rồi mùa thu năm 1945 đến.

Ngày 19/8, tin thắng lợi từ Hà Nội truyền về đơn vị. Cả Trung đoàn vỡ òa. Có người hét to, có người không nói được gì — chỉ đứng yên, nước mắt lăn dài mà không biết từ bao giờ. Với người lính trẻ Lê Vương, đó là khoảnh khắc ông hiểu rằng những chuyến chạy tin trong đêm tối, những bữa không có cơm, những lần nằm im trong bụi rậm chờ địch đi qua — tất cả đều có ý nghĩa.

Đêm trước ngày 2/9/1945, khi hay tin Chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ đọc Tuyên ngôn Độc lập tại Hà Nội, không ai trong đơn vị ngủ được. Không phải vì lo lắng — mà vì háo hức. Cảm giác mà người ta chỉ có một lần trong đời: biết rằng ngày mai, đất nước mình sẽ chính thức có tên trên bản đồ thế giới.

Hơn tám mươi năm đã trôi qua kể từ mùa thu ấy. Ông Lê Vương sống ở phố Nguyễn Du, xã Quảng Hà (thị trấn Quảng Hà cũ, huyện Hải Hà), đã ở tuổi ngoài chín mươi khi được gặp lại. Khi được hỏi về những ngày tháng Tám, ông không kể về chiến công cụ thể nào — ông chỉ nói một câu, rõ ràng và không do dự: "Đó là nhờ ánh sáng của Đảng soi đường, dẫn lối cho cả dân tộc đi đến thắng lợi."

Câu nói của người mười tám tuổi chạy tin giữa đêm tối, nay đã thành ông lão đầu bạc — vẫn giữ nguyên một niềm tin, vẹn toàn qua tám mươi năm thăng trầm.

Lịch sử không chỉ được viết bởi những người đứng trên bục phát biểu. Đôi khi, nó được giữ lại bởi một người già ngồi ở phố nhỏ, kể chuyện cho thế hệ trẻ nghe — về cái mùa thu mà ông còn mười tám tuổi, và cả đất nước vừa bắt đầu một cuộc đời mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn