Đôi Chân Gỗ Và Con Chữ Trên Đỉnh Núi
Sau ngày hòa bình, tôi trở về làng với đôi chân đã gửi lại chiến trường. Thời gian đầu, tôi rơi vào trầm mặc, cảm thấy mình như một gánh nặng cho gia đình và xã hội. Một người lính vốn quen với việc hành quân hàng chục cây số, giờ đây việc di chuyển vài mét cũng phải nhờ đến đôi nạng gỗ. Nhưng rồi, chính những đứa trẻ nghèo trong làng đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy của sự tự ti.
Làng tôi ở vùng cao, trẻ em muốn đi học phải đi bộ rất xa xuống thị trấn. Nhiều đứa bỏ học giữa chừng vì gia đình khó khăn và đường xá hiểm trở. Nhìn những đôi mắt sáng ngời của chúng nhưng lại thiếu vắng con chữ, tôi quyết định: Nếu không còn đôi chân để đi chiến đấu, tôi sẽ dùng đôi tay và khối óc để "mở đường" cho các em.
Tôi bắt đầu bằng việc nhờ đồng đội cũ đóng cho một đôi chân giả bằng gỗ thật tốt. Những ngày đầu tập đi là một cực hình, những vết thương cũ rát buốt, máu rỉ ra ở đầu mỏm cụt. Tôi ngã không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy lũ trẻ đứng đợi ở đầu ngõ, tôi lại gượng dậy. Tôi tự sửa sang lại gian nhà lá của mình thành lớp học. Bàn ghế được đóng từ những mảnh gỗ thừa, bảng đen là một tấm gỗ sơn màu.
Mỗi ngày, tiếng "lộp cộp, lộp cộp" của đôi chân gỗ trên lối mòn lên núi đã trở thành âm thanh quen thuộc. Tôi dạy các em học chữ, dạy làm toán, và kể cho các em nghe về những trận đánh, về sự hy sinh của đồng đội để các em hiểu giá trị của hòa bình. Đôi chân gỗ không ngăn được tôi leo lên những sườn dốc để vận động các gia đình cho con đi học.
Đã mười năm trôi qua, từ lớp học của "thầy giáo chân gỗ" này, nhiều em đã vào được đại học, trở thành kỹ sư, bác sĩ. Ngày các em nhận bằng tốt nghiệp trở về thăm, tôi xúc động vô cùng. Tôi nhận ra rằng, người lính dù không còn lành lặn, nhưng nếu lòng còn lửa, vẫn có thể gieo mầm xanh trên sỏi đá. Đôi chân gỗ của tôi có thể không đi xa được nữa, nhưng những con chữ mà tôi dạy sẽ đưa các em đi khắp mọi miền tổ quốc.



