Đồi cỏ xanh
Sau một trận đánh, đơn vị chôn đồng đội trên một quả đồi nhỏ. Đồi chỉ có cỏ dại và vài bụi sim. Không có bia, chỉ có một cành cây cắm xuống làm dấu.
Anh Trung đứng lặng, tay nắm chặt. Anh nhặt vài viên đá xếp quanh nấm mộ để khỏi bị xói mòn. Trước khi rời đi, anh hái một nhánh sim tím đặt lên.
Anh nói nhỏ: “Mai này nếu còn sống, tôi sẽ quay lại.”
Nhiều năm sau hòa bình, anh Trung trở lại. Quả đồi đã xanh hơn, cỏ mọc dày, sim nở tím cả sườn. Nhưng dấu mộ cũ khó tìm. Anh đi vòng quanh, vừa đi vừa gọi tên đồng đội.
Cuối cùng, anh dừng lại, quỳ xuống nơi có một vòng đá cũ vẫn còn. Anh khóc như chưa từng khóc. Không phải vì đau đớn, mà vì lời hứa đã thực hiện.
Quả đồi ấy không còn hoang vu. Nó xanh, yên tĩnh, như ôm lấy những người nằm lại. Và màu cỏ xanh ấy giống như một lời nhắn: sự hy sinh không biến mất, mà hòa vào đất để nuôi sự sống.



