Bài viết

Đôi dép Bác Hồ – Câu chuyện thời hoa lửa

Năm 1947, Bác Hồ được làm một đôi dép cao su từ chiếc lốp ô tô quân sự bị hỏng để sử dụng trong những năm kháng chiến gian khổ. Đôi dép đã theo Bác trên nhiều chặng đường, đi thăm đồng bào, chiến sĩ và vượt qua những con đường đầy bùn đất. Dù dép đã cũ, mòn và nhiều lần hỏng, Bác vẫn cho sửa chữa để tiếp tục sử dụng, không muốn thay dép mới khi chưa cần thiết. Qua đôi dép giản dị, Bác thể hiện lối sống tiết kiệm, khiêm tốn và luôn nghĩ đến những khó khăn của nhân dân. Đôi dép trở thành hình ảnh gần gũi, gắn bó với Bác trong suốt những năm tháng thời hoa lửa. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta biết trân trọng những gì mình có, sống giản dị, tiết kiệm và tránh lãng phí. Đôi dép Bác Hồ trở thành biểu tượng đẹp về phẩm chất cần, kiệm, giản dị và hết lòng vì nhân dân.

Quảng Ninh14/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)12 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đôi dép Bác Hồ – Câu chuyện thời hoa lửa

Đôi dép Bác Hồ – Câu chuyện thời hoa lửa

ĐÔI DÉP BÁC HỒ

Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, cuộc sống của cán bộ, chiến sĩ vô cùng gian khổ. Giữa những ngày tháng ấy, có một đôi dép đặc biệt đã cùng Bác Hồ đi qua biết bao chặng đường, từ chiến khu Việt Bắc đến những vùng quê, chiến trường và các đơn vị bộ đội. Đó chính là đôi dép cao su của Bác Hồ.

Năm 1947, từ một chiếc lốp ô tô quân sự của quân Pháp bị bộ đội ta phá hỏng, anh em chiến sĩ đã cắt thành một đôi dép vừa chân Bác. Đôi dép có hai quai trước bản rộng, quai sau chắc chắn, rất thuận tiện khi Bác phải đi qua suối, trèo đèo, vượt những con đường đất trơn trượt của chiến khu.

Từ đó, đôi dép trở thành người bạn thân thiết của Bác trong suốt những năm tháng kháng chiến.

Bác đi đôi dép ấy trong những chuyến hành quân, khi đến thăm đồng bào, gặp gỡ chiến sĩ và cả những lúc làm việc giữa núi rừng Việt Bắc. Dép làm bằng cao su nên rất bền, dễ rửa sạch khi dính bùn đất và đặc biệt phù hợp với cuộc sống gian khổ thời chiến.

Bác thường gọi vui đôi dép của mình là “đôi hài vạn dặm”.

Một đôi dép giản dị nhưng đã cùng Bác đi qua biết bao dặm đường của đất nước.

Thời gian trôi qua, đôi dép ngày càng cũ. Đế dép bị mòn, quai dép nhiều lần tuột. Các đồng chí phục vụ nhiều lần đề nghị Bác thay đôi dép mới, nhưng Bác đều không đồng ý.

Bác bảo:

– Đôi dép cũ vẫn còn dùng được, sửa lại là đi tốt, thay dép mới làm gì?

Thế là mỗi khi dép hỏng, Bác lại bảo anh em sửa chữa, đóng lại quai, vá lại chỗ mòn để tiếp tục sử dụng.

Có lần các đồng chí phục vụ nghĩ cách làm một đôi dép mới giống hệt đôi dép cũ để thay cho Bác. Khi phát hiện ra, Bác nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc nhắc nhở:

– Lần sau mua sắm cái gì cho Bác, các chú phải báo cho Bác biết. Đôi dép cũ nếu còn sửa được thì cứ sửa mà dùng.

Bác không muốn lãng phí, bởi Người luôn nghĩ đến cuộc sống còn nhiều khó khăn của nhân dân.

Trong những năm chiến tranh, một đôi dép đối với Bác không chỉ là vật dụng để đi lại. Nó còn gắn với những kỷ niệm của cuộc đời cách mạng, với những ngày hành quân gian khổ và những con người Bác từng gặp trên mỗi chặng đường.

Đôi dép đã theo Bác đến những nơi người dân đang lao động, đến những đơn vị bộ đội, qua những con đường chiến dịch đầy bùn đất. Có khi quai dép tuột, Bác lại nhờ chiến sĩ sửa giúp. Có khi đế dép đã mòn vẹt, Bác vẫn kiên trì sử dụng.

Bác từng nói một câu rất giản dị mà sâu sắc:

“Dân ta còn nghèo, mỗi người kể cả Chủ tịch nước cũng phải tiết kiệm.”

Chính vì thế, đôi dép cao su đã trở thành hình ảnh gần gũi của Bác Hồ trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bác là Chủ tịch nước, nhưng không sống xa hoa, không đòi hỏi những thứ sang trọng. Người mang đôi dép được làm từ lốp xe cũ, mặc những bộ quần áo giản dị và luôn sử dụng đồ dùng cho đến khi không còn khả năng sửa chữa.

Điều đáng quý nhất là sự giản dị ấy không phải để tạo nên một hình ảnh đẹp, mà xuất phát từ tình yêu thương nhân dân.

Bác hiểu rằng trong khi nhiều người dân còn thiếu ăn, thiếu mặc, người lãnh đạo càng phải biết tiết kiệm, không được sống vượt quá mức sống của nhân dân.

Vì vậy, câu chuyện về đôi dép Bác Hồ không chỉ là câu chuyện về một đôi dép cũ.

Đó là câu chuyện về một lối sống giản dị, tiết kiệm và gần gũi với nhân dân.

Đó cũng là câu chuyện về một vị lãnh tụ đã cùng nhân dân đi qua những năm tháng gian khổ nhất của dân tộc.

Sau khi Bác qua đời, đôi dép cao su được gìn giữ như một kỷ vật quý giá. Nhìn đôi dép đã sờn mòn, người đời càng hiểu hơn về cuộc đời giản dị mà vĩ đại của Bác.

Đôi dép ấy đã đi qua những con đường thời hoa lửa, chứng kiến những năm tháng dân tộc chiến đấu vì độc lập, tự do. Nó trở thành một biểu tượng đẹp về phẩm chất cần, kiệm, giản dị, khiêm tốn và hết lòng vì nhân dân của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Ngày nay, cuộc sống đã có nhiều thay đổi. Chúng ta không còn phải sống trong cảnh chiến tranh gian khổ như thế hệ cha anh. Nhưng bài học từ đôi dép Bác Hồ vẫn còn nguyên giá trị.

Biết tiết kiệm không có nghĩa là sống thiếu thốn, mà là biết trân trọng những gì mình đang có. Biết giản dị không có nghĩa là từ bỏ những điều tốt đẹp, mà là không chạy theo sự xa hoa, lãng phí. Và quan trọng hơn, mỗi người cần biết nghĩ đến cộng đồng, biết sử dụng hợp lý những gì mình được hưởng.

Một đôi dép được làm từ chiếc lốp xe cũ đã cùng Bác đi qua hơn hai mươi năm cách mạng. Đôi dép càng cũ, câu chuyện về Bác càng trở nên đẹp hơn.

Bởi đôi dép ấy nhắc chúng ta rằng:

Người càng ở cương vị cao càng phải sống giản dị, càng có điều kiện càng phải biết tiết kiệm và càng được nhân dân tin yêu càng phải sống sao cho xứng đáng với niềm tin của nhân dân.

Đó chính là ý nghĩa sâu sắc mà “Đôi dép Bác Hồ” để lại cho mỗi thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn