Đôi dép cao su (1)
Đôi dép cao su
Đôi dép cao su
Tân nhập ngũ năm mười tám tuổi. Anh nghèo, hành trang chỉ có đôi dép cao su vá nhiều chỗ.
Đồng đội hay trêu:
— “Dép cậu sắp thành dép triển lãm rồi!”
Tân chỉ cười.
Trong một lần hành quân xuyên rừng ngập nước, người chiến sĩ đi cùng bị sốt rét nặng, chân lở loét không thể đi tiếp. Tân lặng lẽ tháo đôi dép của mình đưa bạn:
— “Cậu mang đi.”
Còn anh đi chân trần suốt quãng đường còn lại.
Sau này người đồng đội ấy sống sót trở về. Ông luôn giữ đôi dép cũ như báu vật và nói:
— “Tôi mang ơn một đôi dép hơn cả mạng sống mình.”



