ĐÔI DÉP CAO SU
Câu chuyện kể về đôi dép cao su giản dị gắn bó với chị thanh niên xung phong trong thời chiến. Dù khó khăn, thiếu thốn, chị vẫn kiên cường làm nhiệm vụ, góp phần giữ gìn đất nước. Đôi dép trở thành kỷ vật nhắc nhớ về sự bền bỉ và giá trị của hòa bình hôm nay.
CÂU CHUYỆN: ĐÔI DÉP CAO SU
Một buổi sáng, cô giáo Mai mang đến lớp một chiếc hộp nhỏ. Cô không nói gì nhiều, chỉ đặt hộp lên bàn rồi nhẹ nhàng mở ra. Bên trong là một đôi dép cao su đã cũ, quai dép sờn, đế dép mòn.
“Các con có biết đôi dép này đã đi qua những đâu không?” – cô hỏi.
Lũ trẻ nhìn nhau, lắc đầu.
Cô bắt đầu kể, giọng chậm rãi.
Ngày xưa, trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, có một chị thanh niên xung phong tên là Lan. Chị không mang giày đẹp, cũng không có đồ mới. Thứ gắn bó với chị mỗi ngày là đôi dép cao su giản dị này.
Chị Lan làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển lương thực và giúp bộ đội. Con đường chị đi không phải đường nhựa bằng phẳng như bây giờ, mà là đường đất, lúc nắng thì bụi bay mù mịt, lúc mưa thì trơn trượt, lầy lội.
Đôi dép cao su theo chị đi qua những cánh rừng, băng qua suối nhỏ, leo lên dốc cao. Có hôm dép bị đứt quai, chị lại ngồi buộc lại bằng dây rừng rồi tiếp tục đi. Với chị, chỉ cần còn đi được là còn làm việc.
Có lần, trong lúc chuyển hàng, trời mưa lớn, nước suối dâng cao. Chị Lan và mọi người phải nắm tay nhau lội qua. Đôi dép trơn trượt, nhưng chị vẫn cố giữ thăng bằng để không làm rơi bao gạo trên vai.
Dù vất vả là vậy, chị và đồng đội vẫn luôn động viên nhau:“Ráng lên, mai này đất nước hòa bình, mình sẽ được sống những ngày yên ổn.”
Nhiều năm trôi qua, đất nước không còn tiếng bom. Chị Lan trở về quê. Đôi dép cao su không còn được mang nữa, nhưng chị vẫn giữ lại như một kỷ niệm không thể quên.
Cô giáo Mai khẽ nâng đôi dép lên:
“Đây là đôi dép của chị Lan. Nó đã cùng chị đi qua những ngày tháng rất khó khăn.”
Một bé trai nhìn chăm chú rồi hỏi:
“Cô ơi, sao chị không mua dép mới ạ?”
Cô mỉm cười:
“Ngày đó không dễ có dép mới đâu con. Nhưng điều quan trọng là chị Lan không ngại khó, luôn cố gắng để giúp mọi người.”
Cả lớp im lặng một lúc. Có bé cúi xuống nhìn đôi dép của mình, có bé khẽ nói:
“Con sẽ giữ gìn đồ của mình cẩn thận hơn.”
Cô giáo gật đầu, ánh mắt dịu dàng.
Đôi dép cao su giản dị ấy không chỉ là một vật dụng cũ, mà là câu chuyện về sự bền bỉ, về những con người đã góp sức mình để giữ gìn cuộc sống yên bình hôm nay.


