Đôi Dép Cao Su
Ở bản Khe Lạnh thuộc xã Sơn Lương có một cậu bé tên là Chảo.
Nhà Chảo rất nghèo.
Bố mẹ quanh năm làm nương, cuộc sống chỉ đủ ăn. Tài sản quý giá nhất của cậu là một đôi dép cao su đã cũ.
Đôi dép ấy được bố mua từ phiên chợ huyện cách đây nhiều năm.
Mặt dép đã mòn gần hết.
Quai dép được vá đi vá lại bằng dây nhựa.
Nhưng Chảo vẫn nâng niu như một món quà quý.
Mỗi ngày đến trường, cậu đều mang đôi dép ấy vượt qua hơn năm cây số đường núi.
Mùa hè, dép nóng ran dưới nắng.
Mùa đông, dép ướt lạnh vì sương.
Có hôm quai dép đứt giữa đường, Chảo phải dùng dây rừng buộc tạm rồi tiếp tục đi học.
Bạn bè nhiều lần bảo:
– Dép cũ thế rồi, bỏ đi thôi.
Chảo chỉ cười:
– Nó vẫn còn dùng được mà.
Một ngày đầu mùa mưa, trên đường đến trường, Chảo nhìn thấy một em nhỏ đang ngồi khóc bên bờ suối.
Em bé học lớp 1, chân trần lấm lem bùn đất.
Một chiếc dép đã bị nước cuốn mất.
Nếu không qua được suối, em sẽ phải nghỉ học.
Chảo nhìn đôi dép của mình.
Rồi nhìn em nhỏ.
Không suy nghĩ nhiều, cậu tháo đôi dép ra.
– Em mang đi.
Cậu nói.
Em bé ngạc nhiên:
– Thế còn anh?
– Anh lớn rồi, đi chân đất được.
Nói xong, Chảo đưa dép cho em.
Còn mình thì lội bộ trên con đường đầy đá sỏi.
Hôm ấy, chân cậu bị xước nhiều chỗ.
Nhưng Chảo không hề kể với ai.
Những ngày sau, cậu tiếp tục đi học bằng chân đất.
Sáng đi.
Chiều về.
Lặng lẽ như vậy.
Một hôm, cô giáo phát hiện chân Chảo đầy vết thương.
Cô hỏi mãi, cậu mới kể lại câu chuyện.
Tin tức nhanh chóng lan khắp trường.
Ai cũng xúc động.
Không lâu sau, trong buổi chào cờ đầu tuần, cô hiệu trưởng mời Chảo lên sân khấu.
Trước toàn trường, cô kể về hành động của cậu.
Rồi bất ngờ, các bạn học sinh lần lượt bước lên.
Người tặng một đôi tất.
Người góp vài quyển vở.
Người dành số tiền tiết kiệm nhỏ của mình.
Chỉ trong một buổi sáng, nhà trường đã quyên góp được đủ để mua nhiều phần quà cho những học sinh khó khăn.
Trong đó có một đôi giày mới dành cho Chảo.
Cầm đôi giày trên tay, cậu xúc động không nói nên lời.
Nhưng điều khiến cậu vui nhất không phải đôi giày mới.
Mà là vì từ hôm đó, nhiều học sinh nghèo trong trường cũng được giúp đỡ.
Năm tháng trôi qua.
Chảo lớn lên và trở thành cán bộ đoàn của xã.
Anh thường tổ chức các chương trình hỗ trợ trẻ em vùng cao.
Mỗi lần gặp những em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn, anh lại nhớ đến đôi dép cao su năm nào.
Đôi dép đã cũ.
Đôi dép đã mất.
Nhưng bài học mà nó để lại vẫn còn nguyên vẹn.
Đó là bài học về sự sẻ chia.
Bởi lòng tốt không được đo bằng giá trị của món quà.
Mà được đo bằng tấm lòng của người trao đi.
Và đôi khi, một hành động nhỏ xuất phát từ trái tim chân thành có thể làm ấm lòng rất nhiều người.
Giống như đôi dép cao su cũ kỹ năm nào đã để lại dấu chân đẹp trong ký ức của người dân Sơn Lương.



