Bài viết

Đôi dép cao su

Câu chuyện kể về đôi dép cao su đã theo chân người chiến sĩ tên Quang suốt những năm tháng chiến tranh. Dù giản dị và cũ kỹ, đôi dép ấy đã cùng anh vượt qua biết bao chặng đường gian khó, trở thành biểu tượng của sự kiên cường, giản dị và ý chí vượt khó trong một thời hoa lửa.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Trần Ngọc Bảo Tín (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, cuộc sống của người lính vô cùng thiếu thốn. Nhiều vật dụng đơn sơ đã trở thành người bạn đồng hành thân thiết trên mỗi chặng đường hành quân. Một trong những hình ảnh quen thuộc nhất của người chiến sĩ Việt Nam là đôi dép cao su giản dị. Câu chuyện về đôi dép của anh Quang là một ký ức đẹp về một thời hoa lửa đầy gian lao nhưng cũng rất đáng tự hào.

Quang nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày lên đường, đơn vị phát cho anh nhiều vật dụng cần thiết, trong đó có một đôi dép cao su màu đen được làm từ lốp xe cũ. Nhìn đôi dép mộc mạc ấy, Quang không ngờ rằng nó sẽ gắn bó với mình suốt nhiều năm sau đó.

Những ngày đầu hành quân, anh còn thấy đôi dép khá cứng và khó đi. Nhưng dần dần, nó trở nên quen thuộc như một phần của cuộc sống. Đôi dép cùng anh băng qua những cánh rừng rậm, những con đường đất đỏ và những ngọn đồi đầy sỏi đá.

Có những hôm trời mưa lớn, đường trơn trượt và lầy lội. Quần áo ai cũng ướt sũng, nhưng đôi dép cao su vẫn giúp các chiến sĩ di chuyển thuận lợi. Dù bị bùn đất phủ kín, chúng vẫn rất bền chắc.

Một lần, trong lúc hành quân xuyên rừng, quai dép của Quang bất ngờ bị đứt. Giữa nơi xa xôi không có điều kiện thay mới, anh dùng một sợi dây nhỏ để buộc lại. Sau đó, đôi dép tiếp tục đồng hành cùng anh trên những chặng đường dài.

Đồng đội thường đùa rằng đôi dép của Quang có lẽ "cứng đầu" giống chủ nhân của nó. Dù đã mòn nhiều, anh vẫn không nỡ bỏ đi vì nó gắn với quá nhiều kỷ niệm.

Không chỉ là vật dụng sinh hoạt, đôi dép còn chứng kiến biết bao câu chuyện của tuổi trẻ. Nó cùng Quang đi qua những đêm hành quân dưới ánh trăng, những buổi nghỉ chân bên suối và những lần ngồi trò chuyện cùng đồng đội về quê hương, gia đình.

Có một lần, đơn vị của anh giúp người dân sửa lại con đường trong làng sau một trận mưa lớn. Quang làm việc từ sáng đến chiều, đôi dép lấm đầy bùn đất. Khi nhìn thấy nụ cười vui mừng của bà con, anh cảm thấy mọi vất vả đều trở nên ý nghĩa.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh kết thúc. Quang trở về quê hương với nhiều kỷ niệm của tuổi trẻ. Trong số những kỷ vật mang theo, đôi dép cao su cũ là thứ anh trân trọng nhất.

Anh lau sạch đôi dép, cất giữ cẩn thận trong một chiếc tủ gỗ. Mỗi khi nhìn thấy nó, anh lại nhớ về những người đồng đội, những chặng đường hành quân và những năm tháng đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Sau này, khi các cháu hỏi về thời chiến, Quang thường mang đôi dép ra kể chuyện. Những đứa trẻ ngạc nhiên khi biết một vật dụng giản dị như thế lại có thể gắn liền với biết bao ký ức lớn lao.

Câu chuyện về đôi dép cao su cho thấy rằng giá trị của một kỷ vật không nằm ở vẻ ngoài hay vật chất mà ở những ký ức và ý nghĩa mà nó mang theo. Đôi dép ấy là biểu tượng của sự giản dị, bền bỉ và ý chí vượt khó của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến trong một thời hoa lửa hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn