ĐÔI DÉP CAO SU
Dấu chân của một thế hệ
Trong đơn vị bộ đội ở chiến trường Trị Thiên năm 1972, chiến sĩ trẻ Hoàng Văn Phúc luôn mang theo một đôi dép cao su đã mòn gót.
Đôi dép được cắt từ chiếc lốp xe cũ do chính cha anh làm trước ngày nhập ngũ.
Cha anh khi trao đôi dép chỉ nói:
"Đường ra trận còn dài. Đôi dép này không quý, nhưng nó sẽ nhắc con nhớ mình đi vì điều gì."
Suốt những năm chiến đấu, đôi dép theo Phúc băng rừng, lội suối, vượt dốc Trường Sơn.
Có lần hành quân trong mưa lớn, quai dép bị đứt.
Đồng đội bảo bỏ đi để thay đôi mới.
Phúc lắc đầu.
Anh cẩn thận lấy dây điện thoại cũ buộc lại rồi tiếp tục lên đường.
Đối với anh, đôi dép không chỉ là vật dụng mà còn là hình ảnh của quê hương, của người cha luôn dõi theo con trai nơi chiến trường.
Ngày đất nước thống nhất, Phúc trở về.
Đôi dép khi ấy chỉ còn lại những miếng cao su mỏng.
Cha anh nhìn đôi dép rồi xúc động nói:
"Con đã mang nó về được rồi."
Phúc đáp:
"Con mang về cả lời hứa ngày con lên đường."
Sau này, đôi dép được gia đình trao tặng cho nhà truyền thống địa phương.
Nhiều bạn trẻ nhìn đôi dép cũ kỹ ấy thường ngạc nhiên.
Nhưng khi nghe câu chuyện phía sau, ai cũng hiểu rằng những vật bình dị nhất đôi khi lại chứa đựng những giá trị lớn lao nhất.



