Bài viết

Đôi Dép Cao Su Bên Bờ Suối (2)

Giữa những năm tháng chiến tranh gian khó, một đôi dép cao su cũ đã trở thành kỷ vật đặc biệt, gắn với tình đồng đội và một quyết định không thể nào quên của người lính trẻ.

Gia Lai20/05/2026Siu Huy (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, Phạm Quốc Dũng là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh hoạt động ở vùng rừng núi phía Nam. Khi ấy anh vừa hai mươi hai tuổi, người gầy nhưng nhanh nhẹn, thường được giao nhiệm vụ đi trước trinh sát đường hành quân. Đơn vị của Dũng đã nhiều ngày liên tục di chuyển. Mưa rừng kéo dài khiến đường đất nhão nhoét, đôi dép cao su ai cũng mòn gần hết. Trong tổ có anh Lê Minh Tâm — lớn hơn Dũng vài tuổi. Tâm ít nói nhưng luôn giúp đỡ đồng đội. Ai sốt, anh nhường phần thuốc. Ai mệt, anh mang giúp ba lô. Một buổi chiều, khi cả đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ nghỉ ngơi, Dũng nhìn thấy dép của Tâm đã đứt quai. — Anh lấy dây rừng buộc tạm đi. Tâm cười: — Đi được đoạn nào hay đoạn đó. Sáng hôm sau đơn vị tiếp tục hành quân. Đường rừng nhiều đá sắc. Đi chưa đầy hai giờ, chân Tâm đã rớm máu. Dũng nhìn xuống đôi dép mình. Dép anh còn tốt. Đắn đo vài giây, anh ngồi xuống tháo dép. — Anh mang đôi này đi. Tâm lắc đầu ngay. — Không được. — Em còn trẻ hơn, chân chịu được. — Không. Cuối cùng Dũng gần như ép người đồng đội nhận lấy. Suốt quãng đường hôm ấy, Dũng đi chân trần trên đất đá và lá khô. Có đoạn gai đâm chảy máu. Tối đến, đơn vị dừng nghỉ. Tâm lặng lẽ ngồi cạnh Dũng bên bếp lửa nhỏ. — Mai anh trả. Dũng cười: — Mai tính sau. Ít ngày sau, trong một trận chiến ác liệt, đơn vị bị chia cắt đội hình. Đến khi tập hợp lại, Dũng không còn gặp Tâm nữa. Nhiều năm sau ngày hòa bình, trong một lần trở lại chiến trường cũ cùng đồng đội, Dũng gặp người cựu chiến binh từng chiến đấu cùng năm ấy. Người đồng đội già mở chiếc túi vải bạc màu. Bên trong là đôi dép cao su cũ. — Tâm gửi lại cho cậu. Hóa ra trước trận đánh năm xưa, Tâm đã nhờ bạn giữ đôi dép với lời nhắn: — Sau này nếu gặp Dũng… trả lại giúp tôi. Phạm Quốc Dũng ngồi lặng rất lâu bên dòng suối cũ. Nước vẫn chảy như năm nào. Chỉ có tuổi trẻ và những người đồng đội của thời hoa lửa là đã ở lại phía sau, như một phần ký ức không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn