Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐÔI DÉP CAO SU BÊN CÁNH RỪNG

Câu chuyện kể về tình đồng đội sâu sắc của những người lính vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Một đôi dép cao su giản dị đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, gợi nhớ về sự hi sinh âm thầm của người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Đà Nẵng08/05/2026Lê Phan Thành Long (Đoàn phường Hòa Khánh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tuyến đường Trường Sơn ngày đêm hứng chịu bom đạn dữ dội. Những đoàn xe vận tải phải chạy xuyên rừng trong bóng tối để tránh máy bay địch phát hiện.

Ông Trần Văn Hậu khi ấy là lái xe quân sự chuyên chở lương thực và đạn dược vào chiến trường miền Nam.

Trong tổ lái xe có anh Phan Quốc Việt – người lính quê Bến Tre, nhỏ tuổi nhất đơn vị nhưng rất gan dạ.

Anh Việt có đôi dép cao su đã mòn gần hết đế. Đồng đội nhiều lần bảo đổi đôi mới nhưng anh chỉ cười:

“Còn đi được là còn quý.”

Những ngày hành quân trên Trường Sơn vô cùng gian khổ. Mưa rừng kéo dài khiến đường lầy lội, nhiều xe sa lầy giữa đêm tối.

Có hôm cả đơn vị phải xuống đẩy xe suốt nhiều giờ trong mưa lạnh.

Một đêm, đoàn xe của ông Hậu nhận nhiệm vụ chở gấp thuốc men vượt qua trọng điểm vừa bị bom đánh phá.

Con đường phía trước đầy hố bom và cây đổ chắn ngang.

Khi đoàn xe đang di chuyển, bất ngờ máy bay địch xuất hiện thả pháo sáng khắp khu vực.

Tiếng còi báo động vang lên dồn dập.

Trong lúc mọi người tìm chỗ ẩn nấp, một chiếc xe phía sau bị mắc kẹt giữa đoạn đường sụt lở.

Nếu không kéo xe ra kịp, cả đoàn có nguy cơ bị lộ vị trí.

Không chần chừ, anh Việt lao xuống bùn đất dùng xẻng đào bánh xe dưới ánh pháo sáng trắng rực cả cánh rừng.

Ông Hậu kể:

“Bom nổ xung quanh mà Việt vẫn cắm cúi đào đất như quên cả nguy hiểm.”

Nhờ sự cố gắng của anh cùng đồng đội, chiếc xe cuối cùng cũng thoát khỏi hố lầy.

Đúng lúc đoàn xe chuẩn bị rời đi, một loạt bom bất ngờ trút xuống gần đó.

Sau tiếng nổ dữ dội, mọi người chỉ còn thấy chiếc mũ tai bèo và đôi dép cao su nằm bên mép đường.

Anh Việt đã hi sinh khi vừa kịp cứu đoàn xe tiếp tục hành trình.

Nhiều năm sau chiến tranh, ông Trần Văn Hậu vẫn giữ lại đôi dép cao su cũ của người đồng đội năm xưa.

Ông xúc động kể:

“Đôi dép ấy đã đi qua biết bao con đường bom đạn. Nó nhắc tôi nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tuổi trẻ.”

Giờ đây, đôi dép cao su mòn cũ vẫn được ông gìn giữ như một biểu tượng giản dị nhưng thiêng liêng của những người lính Trường Sơn trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn