Đôi dép cao su bên cửa hầm
Một cựu chiến binh kể về đôi dép cao su của người đồng đội đã nhường lại cho mình trong những ngày hành quân gian khổ.
Ông Lực kể rằng những năm chiến tranh, đơn vị ông phải hành quân suốt nhiều ngày qua rừng sâu, dốc cao, suối lạnh. Đường đi gập ghềnh, dép ai cũng mòn vẹt. Có hôm vừa lội suối xong, quai dép của ông bị đứt. Ông đành đi chân trần trên đường đá, bàn chân rớm máu mà vẫn không dám kêu một lời.
Người đồng đội đi bên cạnh nhìn thấy, lặng lẽ ngồi xuống, tháo đôi dép cao su của mình đưa cho ông. Ông Lực giật mình:
– Còn cậu thì sao?
Người đồng đội cười rất hiền:
– Tớ còn chịu được. Cậu mang đi, còn phải theo đơn vị.
Ông Lực cầm đôi dép mà nghẹn họng. Giữa chiến tranh, một đôi dép cũng quý như một tài sản lớn. Vậy mà bạn mình đã nhường lại không chút đắn đo. Ít lâu sau, trong một trận đánh ác liệt, người đồng đội ấy đã hy sinh.
Mấy chục năm trôi qua, ông Lực vẫn giữ một chiếc dép cũ còn lại như báu vật. Ông nói, đôi dép ấy không chỉ là kỷ vật của một người lính, mà còn là dấu vết của tình đồng đội đã nâng con người đi qua thời hoa lửa.



