Đôi Dép Cao Su Bên Cửa Hầm
Năm 1968, ông Trần Văn Hiếu là chiến sĩ phòng không đóng quân gần một khu công nghiệp ở miền Bắc. Đơn vị của ông trực chiến ngày đêm, cứ nghe còi báo động là lập tức vào vị trí chiến đấu.
Trong lán nghỉ của ông, bên cửa hầm cá nhân lúc nào cũng có đôi dép cao su đen đã mòn gót. Dép được cắt từ lốp xe cũ, quai đã vá nhiều lần nhưng vẫn chắc chắn. Ông luôn đặt chúng quay mũi ra ngoài để chỉ cần bật dậy là xỏ chân chạy ngay.
Đồng đội thường đùa:
“Hiếu quý dép hơn cả gối ngủ.”
Ông cười:
“Không có đôi này thì chạy sao kịp còi báo động.”
Một đêm mùa hè, còi hú vang giữa lúc cả đơn vị vừa chợp mắt. Mọi người bật dậy lao ra trận địa. Ông Hiếu xỏ dép, chạy qua con đường đầy đá dăm mà không hề chậm bước. Chỉ ít phút sau, pháo phòng không đã vào tư thế sẵn sàng.
Sau trận bom, trở về lán, ông mới phát hiện một quai dép đã đứt nửa chừng. Vậy mà trong lúc chạy ông không hề biết. Người bạn cùng tiểu đội cầm đôi dép lên nói vui:
“Đôi dép này cũng biết đánh giặc rồi.”
Từ đó, anh em thay nhau kiếm dây cao su, giúp ông vá lại quai dép. Đôi dép tiếp tục theo ông qua nhiều tháng trực chiến, qua mưa bão, nắng gắt và những lần báo động bất ngờ.
Ngày hòa bình lập lại, ông mang đôi dép cũ về quê. Vợ con bảo bỏ đi mua đôi mới, nhưng ông nhất quyết giữ lại.
Nhiều năm sau, ông thường chỉ vào đôi dép đã chai cứng và kể với con cháu rằng:
“Thời chiến tranh, những thứ giản dị nhất cũng góp phần làm nên chiến thắng. Đôi dép này đã cùng ông chạy về phía nhiệm vụ, không chạy khỏi gian khó.”



