ĐÔI DÉP CAO SU BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Trong mùa hè đỏ lửa tại Quảng Trị, một đôi dép cao su cũ đã trở thành kỷ vật thiêng liêng gắn với tình đồng đội của những người lính trẻ. Câu chuyện của ông Võ Minh Tâm là hồi ức đầy xúc động về sự hy sinh thầm lặng nơi dòng sông Thạch Hãn khói lửa.
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị chìm trong những trận pháo kích dữ dội ngày đêm. Ông Võ Minh Tâm khi ấy là chiến sĩ công binh, nhiệm vụ chính là bắc cầu tạm và dẫn đường cho bộ đội vượt sông Thạch Hãn tiếp viện cho mặt trận.
Ban ngày, pháo địch bắn liên tục xuống bến sông nên mọi hoạt động đều phải thực hiện vào ban đêm. Dưới ánh trăng mờ và tiếng nước chảy xiết, những người lính trẻ âm thầm chèo thuyền đưa đồng đội sang sông.
Trong tiểu đội của ông Tâm có một chiến sĩ tên Phan Đức Long, mới 19 tuổi, quê ở Quảng Nam. Long nhỏ tuổi nhất đơn vị nhưng lúc nào cũng vui vẻ, thường nhường phần cơm ít ỏi của mình cho đồng đội bị sốt rét.
Một đêm tháng 8, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa thương binh vượt sông gấp trước khi trời sáng. Khi chuyến thuyền gần cập bờ, pháo sáng bất ngờ rực lên giữa trời, ngay sau đó là loạt đạn pháo dội xuống mặt nước.
Tiếng nổ làm chiếc thuyền chao đảo mạnh. Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, Long lao tới đẩy một thương binh vào sát mép bờ để cứu người. Nhưng chính anh lại bị sóng đánh cuốn khỏi thuyền giữa dòng nước tối đen.
Đồng đội lập tức tìm kiếm suốt đêm nhưng không thấy.
Sáng hôm sau, bên bờ sông chỉ còn lại đôi dép cao su của Long mắc vào gốc lau nhỏ. Ông Tâm lặng người khi nhặt đôi dép đã sờn quai ấy lên. Đó là đôi dép Long vẫn thường nói đùa rằng:
“Mai hòa bình, tui mang đôi dép này về quê cưới vợ.”
Sau chiến tranh, ông Võ Minh Tâm vẫn giữ đôi dép cao su như một kỷ vật không thể thay thế. Với ông, đó không chỉ là vật dụng của người lính, mà là biểu tượng của tuổi trẻ đã gửi lại nơi dòng Thạch Hãn.
Mỗi lần nhắc đến đồng đội cũ, ông thường nghẹn giọng:
“Có những người chưa kịp sống hết tuổi đôi mươi… nhưng tinh thần của họ thì còn mãi với đất nước này.”



