Đôi dép cao su bên suối
Trong chiến dịch Tây Bắc, đơn vị anh Lợi phải hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền. Đường núi đá sắc như dao, nhiều chiến sĩ chân bật máu. Anh Lợi là tiểu đội trưởng, đôi dép cao su của anh đã mòn gần hết. Một buổi chiều, anh thấy chiến sĩ Tòng ngồi bên suối, chân sưng to, không thể đi tiếp vì dép đã đứt quai. Không nói gì, anh Lợi tháo đôi dép của mình đưa cho Tòng. — Anh còn đi thế nào? Anh chỉ cười: — Anh quen chân đất rồi. Đêm ấy mưa rừng lạnh buốt. Anh Lợi lặng lẽ đi chân trần suốt c
Trong chiến dịch Tây Bắc, đơn vị anh Lợi phải hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền. Đường núi đá sắc như dao, nhiều chiến sĩ chân bật máu.
Anh Lợi là tiểu đội trưởng, đôi dép cao su của anh đã mòn gần hết.
Một buổi chiều, anh thấy chiến sĩ Tòng ngồi bên suối, chân sưng to, không thể đi tiếp vì dép đã đứt quai.
Không nói gì, anh Lợi tháo đôi dép của mình đưa cho Tòng.
— Anh còn đi thế nào?
Anh chỉ cười:
— Anh quen chân đất rồi.
Đêm ấy mưa rừng lạnh buốt. Anh Lợi lặng lẽ đi chân trần suốt chặng đường núi đá.
Sáng hôm sau, chân anh rớm máu đỏ cả lối đi.
Tòng nghẹn ngào:
— Sau này hòa bình, em sẽ mua cho anh đôi dép mới.
Anh Lợi vỗ vai cậu:
— Hòa bình rồi… ai còn sống thì mua cũng được.
Ít tháng sau, anh hy sinh trong một trận đánh đồn.
Còn đôi dép cao su ấy, Tòng giữ lại suốt đời như một kỷ vật thiêng liêng.



