Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

ĐÔI DÉP CAO SU CŨ

Nghệ An05/07/2026Lương Triệu Mẫn (xã Yên Na)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÔI DÉP CAO SU CŨ

Có những kỷ vật được cất giữ trong tủ kính. Có những kỷ vật nằm yên trong chiếc rương gỗ đã cũ. Nhưng cũng có những kỷ vật rất giản dị, nhỏ bé đến mức nhiều người đi ngang qua cũng không để ý. Thế nhưng, đằng sau những điều bình dị ấy lại là cả một câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, tình yêu quê hương và khát vọng hòa bình.

Trong phòng truyền thống của ngôi trường Tiểu học Hoa Sen, có một đôi dép cao su đã ngả màu theo năm tháng. Quai dép đã mòn, đế dép cũng không còn phẳng như xưa. Các bạn học sinh thường tò mò đứng trước tủ kính và hỏi:"Thưa cô, vì sao một đôi dép cũ lại được trân trọng đến vậy? "Cô giáo mỉm cười rồi nhẹ nhàng kể:"Đôi dép này đã cùng một người lính đi qua những năm tháng gian khó của đất nước. Nó không quý vì được làm từ vật liệu đặc biệt, mà quý vì đã chứng kiến một tấm lòng đẹp."Ngày xưa, có một chàng trai tên Bình. Bình sinh ra ở một miền quê có cánh đồng lúa xanh ngắt và dòng sông hiền hòa uốn quanh làng. Cậu rất thích đến trường. Mỗi sáng, Bình mang chiếc cặp nhỏ chạy thật nhanh trên con đường đất để kịp nghe tiếng trống vào lớp.

Bình thường nói với bạn bè:"Sau này mình muốn trở thành thầy giáo để dạy các em nhỏ biết đọc, biết viết."Nhưng khi đất nước còn có chiến tranh, Bình đã tạm gác lại ước mơ ấy để lên đường làm nhiệm vụ. Hành trang của Bình rất giản dị. Một chiếc ba lô. Vài bộ quần áo. Một cuốn sổ nhỏ. Và đôi dép cao su đã theo cậu suốt nhiều năm.

Đôi dép ấy không bóng đẹp như những đôi giày mới bây giờ. Mỗi bước chân đều in dấu bụi đường. Nhưng Bình luôn lau sạch chúng sau mỗi chặng đường dài. Có lần, một người bạn hỏi:"Sao cậu giữ đôi dép cẩn thận thế?"

Bình cười hiền: "Đôi dép này đã cùng mình đi học. Mình muốn sau này nó lại cùng mình trở về trên con đường đến trường."Thời gian trôi qua. Đôi dép theo Bình băng qua nhiều con đường đất đỏ, những cánh rừng xanh và những con suối nhỏ. Dù mưa hay nắng, Bình vẫn nâng niu đôi dép như một người bạn thân thiết. Mỗi khi dừng chân nghỉ ngơi, cậu lại lấy khăn lau sạch lớp bùn đất bám trên dép. Có hôm, Bình nhìn đôi dép rồi mỉm cười: "Khi hòa bình, mình sẽ mang đôi dép này đến trường để kể cho học sinh nghe về những ngày tháng đã qua."Ước mơ ấy thật giản dị. Ước mơ ấy cũng giống như bao người trẻ khác lúc bấy giờ: chỉ mong đất nước yên bình để được trở về với gia đình, với mái trường và cuộc sống thân thuộc. Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Đất nước bước sang những ngày hòa bình. Tiếng chim lại ríu rít trên cành. Những cánh đồng lúa nối nhau xanh mướt. Tiếng trống trường lại vang lên mỗi sáng. Đôi dép cao su cũng theo Bình trở về quê hương.

Ngày đầu tiên trở lại ngôi trường cũ, Bình đứng thật lâu dưới gốc phượng. Tiếng ve vẫn rộn ràng như năm nào. Sân trường vẫn đầy ắp tiếng cười của học sinh. Cậu cúi xuống nhìn đôi dép đã bạc màu. Bao kỷ niệm chợt ùa về. Đó là những buổi sáng chạy thật nhanh đến lớp. Là những giờ ra chơi cùng bạn bè. Là lời dặn dò ân cần của thầy cô. Là ước mơ tuổi học trò vẫn luôn cháy bỏng trong tim. Nhiều năm sau, khi mái tóc đã điểm bạc, Bình đem tặng đôi dép cho phòng truyền thống của trường.

Các thầy cô hỏi: "Đây là kỷ vật quý của bác, sao bác không giữ lại?" Bình mỉm cười hiền hậu."Nếu đôi dép ở đây, các em học sinh sẽ hiểu rằng hòa bình hôm nay rất đáng quý. Các em sẽ biết yêu mái trường, yêu những giờ học và trân trọng cuộc sống mình đang có."Từ đó, đôi dép cao su nằm lặng lẽ trong chiếc tủ kính.

Mỗi ngày, biết bao thế hệ học sinh đến ngắm nhìn. Có em ngạc nhiên. Có em xúc động. Có em lặng lẽ cúi đầu như gửi lời cảm ơn đến những người đã góp phần gìn giữ hòa bình. Một lần, cậu học sinh lớp Năm tên Minh đứng rất lâu trước tủ kính.

Em hỏi cô giáo: "Thưa cô, đôi dép này có biết nói không?"

Cô giáo mỉm cười: "Nếu biết nói, có lẽ nó sẽ kể rằng điều quý giá nhất không phải là đi được bao xa, mà là luôn mang trong tim tình yêu quê hương, tình yêu con người và ước mơ về một đất nước hòa bình." Minh nhìn đôi dép thật lâu rồi nói: "Sau này, con sẽ học thật giỏi để góp phần xây dựng đất nước." Cô giáo khẽ gật đầu. Đó cũng chính là điều mà đôi dép cao su cũ muốn gửi gắm đến tất cả học sinh hôm nay.

Ngày nay, các em được mang những đôi giày mới đến trường, được học trong những lớp học khang trang và được vui chơi dưới bầu trời yên bình. Những điều tưởng như rất bình thường ấy lại là ước mơ của biết bao người trong những năm tháng đất nước còn gian khó. Đôi dép cao su cũ vẫn nằm lặng lẽ trong phòng truyền thống. Nó không còn theo ai đi trên những con đường dài nữa. Nhưng câu chuyện mà nó lưu giữ vẫn tiếp tục đồng hành cùng bao thế hệ học sinh. Câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng hãy luôn biết ơn những người đi trước, yêu quý mái trường, chăm chỉ học tập và sống thật tốt. Bởi mỗi việc làm tốt hôm nay chính là cách đẹp nhất để giữ gìn món quà quý giá mang tên hòa bình

Thực hiện: Lương Triệu Mẫn, học sinh lớp 5D1, trường PTDTBT Tiểu học Yên Na, tỉnh Nghệ An.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn