Đôi dép cao su của cha
Một đôi dép cao su tưởng chừng bình dị nhưng đã cùng người lính vượt qua biết bao chặng đường Trường Sơn gian khổ. Sau chiến tranh, đôi dép trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhở con cháu về sự hy sinh, ý chí và lòng yêu nước của thế hệ đi trước.
Trong ngăn tủ gỗ cũ của gia đình tôi có một đôi dép cao su đã sờn gót, quai dép bạc màu theo năm tháng. Nhiều người hỏi vì sao tôi không bỏ đi, bởi chúng đã không còn sử dụng được nữa. Tôi chỉ nhẹ nhàng lau sạch bụi rồi nói:
"Đó là một phần tuổi trẻ của tôi."
Năm 1970, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, tôi được phân công vào đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn.
Hành trang của người lính khi ấy rất đơn sơ: một chiếc ba lô, bộ quân phục, chiếc võng, bi đông nước và đôi dép cao su làm từ lốp xe cũ.
Ngày đầu mang đôi dép ấy, tôi nghĩ nó cứng và nặng. Nhưng càng đi, tôi càng thấy nó bền bỉ lạ thường. Dù băng rừng, vượt suối hay lội qua những đoạn đường lầy lội, đôi dép vẫn theo tôi từng bước.
Có những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo lúc nào cũng ướt sũng. Đôi bàn chân phồng rộp vì đi bộ hàng chục cây số. Mỗi lần dừng chân nghỉ, tôi lại tháo dép, hong chân bên bếp lửa rồi cẩn thận buộc lại quai dép để sáng hôm sau tiếp tục lên đường.
Một lần, đơn vị chúng tôi đang vận chuyển hàng vào chiến trường thì bất ngờ gặp trận ném bom dữ dội.
Tiếng máy bay gầm rú trên đầu



