ĐÔI DÉP CAO SU CỦA NGƯỜI LÍNH
Một đôi dép cao su cũ đã cùng Trần Văn Minh đi qua những năm tháng quân ngũ. Đôi dép đơn sơ nhưng gắn với biết bao kỷ niệm về đồng đội, những chặng đường và những ngày xa quê. Sau hàng chục năm, ông vẫn giữ nó như một kỷ vật của tuổi trẻ.
Trong chiếc tủ nhỏ của ông Trần Văn Minh có một đôi dép cao su đã cũ.
Đôi dép không còn nguyên vẹn nhưng ông nhất định không bỏ.
Đó là đôi dép ông từng sử dụng trong những năm quân ngũ.
Ngày ấy, những vật dụng đơn giản như đôi dép cũng rất quý. Nó theo người lính qua nhiều chặng đường, qua những ngày nắng nóng và những lúc mưa gió.
Minh kể rằng có lần quai dép bị đứt. Ông phải tự sửa để tiếp tục sử dụng.
Những người bạn cùng đơn vị thường trêu nhau về chuyện ai sửa dép khéo nhất.
Những chuyện tưởng như rất nhỏ ấy lại trở thành ký ức khó quên.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê, lập gia đình và sinh sống tại phường Hồng Bàng.
Đôi dép được ông giữ lại.
Mỗi khi nhìn nó, ông không chỉ nhớ về những ngày gian khổ mà còn nhớ những người đồng đội từng cùng mình đi trên những con đường năm ấy.
Ông nói, có những kỷ vật chẳng đáng bao nhiêu tiền nhưng lại chứa đựng cả một thời tuổi trẻ.



