Đôi dép cao su của người lính
Đến bây giờ, trong chiếc tủ gỗ cũ của tôi vẫn còn giữ một đôi dép cao su đã mòn gần hết đế. Nhiều người bảo: "Đôi dép cũ thế này giữ làm gì?". Nhưng với tôi, đó là kỷ vật vô giá, bởi nó gắn với một người đồng đội mà tôi không bao giờ quên.
Năm 1972, đơn vị tôi hành quân trên tuyến đường Trường Sơn. Đường rừng mùa mưa trơn như đổ mỡ, mỗi bước đi đều ngập trong bùn đất. Đôi dép cao su của ai cũng mòn vẹt, nhiều chỗ phải buộc thêm dây rừng để khỏi tuột.
Trong tiểu đội có anh Bình, quê ở Quảng Bình. Anh là người vui tính nhất đơn vị. Dù hành quân mệt đến đâu, anh cũng kể chuyện cười để mọi người quên đi cái đói, cái rét và nỗi nhớ nhà.
Một hôm, khi vượt qua một con dốc đá, đôi dép của tôi bị đứt quai. Tôi loay hoay mãi không sửa được. Nếu tiếp tục đi chân trần, bàn chân sẽ rách vì đá sắc, mà dừng lại thì không thể theo kịp đơn vị.
Anh Bình nhìn tôi rồi không nói gì. Anh tháo đôi dép của mình đưa cho tôi.
Tôi vội xua tay:
– Còn anh thì sao?
Anh cười:
– Chân tôi quen rồi. Với lại, mình đi sau cậu một chút cũng được.
Tôi nhất quyết không nhận.
Anh giả vờ nghiêm mặt:
– Đây là mệnh lệnh của đồng đội!
Nói rồi anh nhét đôi dép vào tay tôi.
Suốt quãng đường còn lại, anh đi chân trần trên những hòn đá lởm chởm. Bàn chân anh rớm máu, nhưng anh vẫn cười, vẫn động viên cả tiểu đội cố gắng.
Vài ngày sau, đơn vị bước vào một trận chiến ác liệt.
Anh Bình là người xung phong lên trước.
Trong lúc đưa đồng đội bị thương về phía sau, anh đã trúng đạn và mãi mãi không trở về.
Sau chiến tranh, khi thu dọn ba lô của anh, tôi tìm thấy một mảnh giấy nhỏ. Trên đó chỉ có một dòng chữ nguệch ngoạc:
"Nếu mình không về, hãy sống thay cả phần của mình."
Tôi lặng người rất lâu.
Ngày trở về quê, tôi mang theo đôi dép cao su ấy.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, đế dép đã mòn, quai dép đã cũ, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ đi. Mỗi lần nhìn đôi dép, tôi lại nhớ đến nụ cười hiền lành của anh Bình và tình đồng đội thiêng liêng trong những năm tháng chiến tranh.
Các cháu thân mến!
Ngày nay, các cháu có thể đi những đôi giày đẹp, bước trên những con đường rộng mở mà không còn tiếng bom rơi. Nhưng hãy nhớ rằng, con đường hòa bình ấy được xây nên từ biết bao bước chân của những người lính năm xưa.
Đôi dép cao su cũ không chỉ là kỷ vật của riêng tôi. Nó là biểu tượng của sự sẻ chia, của tình đồng đội và của những con người đã sẵn sàng hy sinh tất cả để Tổ quốc được độc lập.
Tôi mong các cháu sẽ luôn biết sống yêu thương, biết giúp đỡ nhau trong lúc khó khăn và biết trân trọng cuộc sống hôm nay. Đó chính là cách đẹp nhất để tưởng nhớ những người đã đi qua một thời hoa lửa.



