Cựu chiến binh

Đôi dép cao su của người lính trẻ

Nghệ An04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, trên một tuyến đường hành quân giữa những cánh rừng Trường Sơn, có một người lính trẻ tên Trần Văn Phúc.

Phúc nhập ngũ khi vừa bước sang tuổi hai mươi. Ngày rời quê, hành trang của anh không có nhiều thứ quý giá. Một bộ quân phục, một chiếc ba lô, vài vật dụng cá nhân và đôi dép cao su màu đen đã theo anh suốt chặng đường dài.

Đôi dép ấy là món quà cha anh làm cho trước ngày lên đường.

Cha Phúc từng là một người thợ làm dép trong làng. Ông không có tiền mua cho con những thứ tốt nhất, nên đã tự tay cắt từng miếng cao su, đục từng lỗ nhỏ rồi làm thành đôi dép vừa chân.

Ngày đưa con đi, ông chỉ nói:

"Đường chiến đấu sẽ nhiều gian khổ. Đôi dép này không giúp con tránh được khó khăn, nhưng nó sẽ cùng con đi qua những chặng đường đó."

Phúc mang theo lời cha cùng đôi dép cao su ấy.

Ở chiến trường, đôi dép đã cùng anh vượt qua hàng nghìn cây số.

Nó đi qua những con đường đất đỏ.

Đi qua những cánh rừng ẩm ướt.

Đi qua những ngày mưa dầm và những đêm lạnh giá.

Đồng đội nhiều lần trêu:

"Phúc giữ đôi dép còn hơn giữ đồ quý."

Anh chỉ cười:

"Vì nó là thứ cha tôi tự làm."

Nhưng đôi dép ấy không chỉ có ý nghĩa với riêng Phúc.

Nó còn gắn với những kỷ niệm về tình đồng đội.

Một lần trong lúc hành quân, một chiến sĩ mới tên Quân bị rách dép giữa đường. Đoạn đường phía trước còn rất xa, nhưng trong ba lô của đơn vị lúc đó không còn đôi dép dự phòng nào.

Phúc tháo đôi dép của mình đưa cho Quân.

Quân vội lắc đầu:

"Không được đâu anh. Đây là dép của anh mà."

Phúc cười:

"Chân cậu đang cần hơn."

Quân nhận lấy đôi dép.

Còn Phúc tiếp tục bước đi bằng đôi chân trần trên con đường đầy đá sỏi.

Sau hôm đó, Quân luôn nhớ mãi việc làm của người anh lớn trong đơn vị.

Cậu nói:

"Anh cho tôi đôi dép, nhưng điều tôi nhớ nhất là cách anh đối xử với đồng đội."

Năm tháng chiến tranh tiếp tục trôi qua.

Đôi dép cao su của Phúc ngày càng mòn.

Nhiều lần nó bị đứt quai.

Anh lại tự sửa.

Có người bảo:

"Đổi đôi mới đi."

Nhưng Phúc luôn giữ lại.

Bởi anh biết mỗi vết mòn trên đôi dép là một dấu mốc của những ngày tháng đã qua.

Một lần trong trận chiến, Phúc bị thương.

Khi được đồng đội đưa đi cấp cứu, anh vẫn cố tìm chiếc ba lô nhỏ của mình.

Một người hỏi:

"Anh tìm gì vậy?"

Phúc trả lời:

"Đôi dép của cha tôi."

May mắn, chiếc ba lô vẫn còn nguyên.

Đôi dép cũng còn đó.

Sau ngày hòa bình, Phúc trở về quê.

Cha anh khi ấy đã già.

Ngày nhìn thấy con trai trở về với đôi dép năm xưa trên tay, ông lặng người.

Ông không hỏi con đã trải qua những gì.

Ông chỉ nắm lấy bàn tay con.

Hai cha con ngồi trước hiên nhà rất lâu.

Sau này, Phúc cất đôi dép vào một chiếc hộp gỗ.

Nhiều người hỏi tại sao ông không bỏ đi một vật đã cũ như vậy.

Ông trả lời:

"Vì nó không chỉ là đôi dép. Nó là quãng đời tôi đã đi qua."

Đôi dép cao su nhỏ bé ấy không thể hiện trên những trang sử lớn.

Nhưng nó chứa đựng câu chuyện của một người lính bình thường.

Một người đã đi qua chiến tranh bằng đôi chân của mình, bằng lòng dũng cảm và bằng tình yêu dành cho gia đình, đồng đội.

Có những kỷ vật không quý vì giá trị vật chất.

Chúng quý vì đã chứng kiến một thời tuổi trẻ.

Một thời mà hàng triệu con người đã bước đi để đổi lấy ngày mai bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn