Đôi dép cao su mòn gót
Đôi dép cao su giản dị đã theo bà Mạnh đi qua những cung đường rừng, những con dốc đá và những năm tháng tuổi trẻ đầy gian lao.

Trong ký ức của bà Mạnh, đôi dép cao su là vật gần gũi nhất. Bà mang nó đi mở đường, gùi hàng, vượt suối, trèo đèo. Mòn gót rồi lại buộc quai, đứt quai lại dùng dây rừng cột tạm.
Có hôm đi cả ngày trên đường đá sắc, chân phồng rộp, dép mỏng đến mức gần chạm đất. Nhưng bà vẫn bước tiếp, bởi phía trước còn việc cần làm.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn thấy đôi dép cao su trong các cuộc gặp mặt truyền thống, bà lại xúc động. Bởi với bà, đôi dép ấy không chỉ chở đôi chân, mà chở cả một thời tuổi trẻ vì nước quên mình.



