Bài viết

ĐÔI DÉP CAO SU MÒN GÓT

Điện Biên03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÔI DÉP CAO SU MÒN GÓT

Trong những bức ảnh về người lính thời kháng chiến chống Mỹ, hình ảnh đôi dép cao su xuất hiện rất quen thuộc. Được làm từ lốp xe cũ, đôi dép ấy giản dị đến mức nhiều người cho rằng nó chỉ là một vật dụng bình thường. Nhưng với những người đã đi qua chiến tranh, đó là người bạn đồng hành trên hàng nghìn kilômét đường rừng.

Một cựu chiến binh Trường Sơn từng kể rằng ngày nhận quân trang, ai cũng nâng niu đôi dép mới. Không phải vì nó đẹp, mà vì ai cũng biết sẽ phải mang đôi dép ấy qua biết bao con dốc, con suối và những cánh rừng đầy bom đạn. Đôi dép nhẹ, bám đất tốt, gặp mưa không sợ hỏng, quai đứt có thể thay ngay bằng một đoạn dây cao su khác.

Những ngày đầu hành quân, bàn chân còn mềm nên nhiều người bị phồng rộp. Có chiến sĩ đi đến chảy máu chân nhưng vẫn cắn răng bước tiếp. Đến mỗi điểm dừng, đồng đội lại giúp nhau rửa chân dưới suối, lấy lá rừng đắp lên những chỗ sưng rồi sáng hôm sau lại tiếp tục lên đường. Không ai than vãn, bởi tất cả đều hiểu rằng phía trước còn rất nhiều chặng đường phải vượt qua.

Sau nhiều tháng, đôi dép bắt đầu mòn. Gót dép thấp dần, mặt dép in hằn dấu bàn chân của người sử dụng. Mỗi lần quai bị đứt, người lính lại dùng chiếc dùi nhỏ đục lỗ rồi thay quai mới. Có đôi dép được sửa đi sửa lại hàng chục lần mà chủ nhân vẫn không nỡ bỏ, bởi ở chiến trường có thêm một đôi dép mới không phải là chuyện dễ dàng.

Có lần, trong một trận mưa lớn trên dãy Trường Sơn, nước suối dâng cao cuốn trôi nhiều đồ đạc. Một chiến sĩ chạy theo vớt chiếc ba lô của đồng đội, còn đôi dép của mình bị dòng nước cuốn mất. Ngay tối hôm đó, cả tổ góp những mảnh cao su còn lại để làm tạm một đôi dép mới cho anh. Đôi dép không đều, chân trái dày hơn chân phải, nhưng người lính vẫn vui vẻ mang tiếp suốt nhiều tuần sau đó.

Điều khiến nhiều cựu chiến binh nhớ nhất không phải là đôi dép mới, mà là tiếng dép lẹp xẹp mỗi khi cả đơn vị cùng hành quân sau cơn mưa. Âm thanh ấy hòa với tiếng côn trùng, tiếng suối chảy và tiếng võng va vào ba lô, trở thành ký ức không thể quên của một thời tuổi trẻ.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người vẫn giữ lại đôi dép cao su đã mòn như một kỷ vật. Có đôi dép được đặt trong tủ kính gia đình. Có đôi được trao tặng cho bảo tàng. Mỗi vết mòn trên mặt dép đều kể về một chặng đường đã đi qua, về những người đồng đội từng cùng nhau vượt núi băng rừng và về những người mãi mãi không trở về.

Ngày nay, khi cuộc sống đủ đầy hơn, thật khó để hình dung một đôi dép có thể theo người lính suốt nhiều năm tháng chiến tranh. Nhưng chính từ những vật dụng giản dị ấy, chúng ta càng hiểu hơn sức chịu đựng, tinh thần tiết kiệm và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh.

Đôi dép cao su không làm nên chiến thắng. Nhưng nó đã cùng người lính đi đến chiến thắng. Mỗi bước chân in trên con đường Trường Sơn đều mang theo khát vọng hòa bình, lòng yêu nước và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Vì thế, đôi dép cao su không chỉ là một vật dụng của chiến tranh, mà còn là biểu tượng của nghị lực và tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn