Đôi dép cỏ của mẹ
Những năm kháng chiến chống Mỹ, đường vào huyện Mường Tè còn cheo leo, hiểm trở. Bản của mẹ nằm nép bên sườn núi, nơi quanh năm mây phủ. Cuộc sống thiếu thốn nhưng ngôi nhà nhỏ của mẹ luôn là điểm dừng chân của cán bộ và bộ đội hành quân qua vùng biên.
Chồng mất sớm vì bệnh sau những năm tham gia dân công phục vụ kháng chiến. Hai người con trai của mẹ lớn lên trong tiếng kể về những ngày gian khó ấy. Khi đất nước cần, cả hai đều tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước ngày chia tay, mẹ tự tay đan cho mỗi con một đôi dép cỏ bằng lá rừng. Mẹ nói: "Đường hành quân còn dài, đôi dép này không quý, nhưng có tình thương của mẹ."
Chiến tranh kết thúc, đôi dép không theo các con trở về. Thay vào đó là những lá thư báo tử khiến cả bản lặng đi. Mẹ cất chiếc khuôn đan dép vào góc nhà như một kỷ vật. Mỗi lần nhìn thấy, mẹ lại nhớ đến đôi bàn chân của các con ngày còn bé chạy tung tăng trên nương lúa.
Năm được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ vẫn giữ thói quen đan dép cỏ tặng trẻ em trong bản. Mẹ bảo, mỗi đôi dép là lời nhắn gửi rằng các em hãy bước tiếp trên con đường hòa bình mà cha anh đã đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ.


