ĐÔI DÉP CŨ CỦA NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI
Trong chiến tranh, những vật dụng rất nhỏ cũng có thể trở thành kỷ vật thiêng liêng. Một đôi dép cũ, một chiếc khăn tay hay một tấm ảnh có thể lưu giữ ký ức về một người đồng đội đã hy sinh.
Ông Lê Văn Bình từng có một người đồng đội thân thiết tên là Nam.
Hai người cùng đơn vị, thường xuyên cùng nhau thực hiện nhiệm vụ.
Người đồng đội ấy rất giản dị. Anh luôn sẵn sàng chia sẻ phần lương thực của mình cho bạn bè và thường động viên mọi người trong những lúc khó khăn.
Một lần, trong lúc hành quân, đôi dép của ông Bình bị hỏng. Người bạn đã tháo đôi dép mình đang mang và đưa cho ông.
Ông Bình từ chối nhưng người bạn chỉ cười và bảo: “Cậu đi tiếp đi, tôi còn đôi khác.”
Đó là một câu nói rất bình thường vào thời điểm ấy.
Nhưng sau này, ông mới biết đó là lần cuối cùng hai người nói chuyện với nhau.
Người đồng đội đã hy sinh trong một trận chiến không lâu sau đó.
Nhiều năm trôi qua, ông Bình vẫn nhớ đến đôi dép năm xưa.
Đối với ông, đó không chỉ là một đôi dép cũ. Đó là kỷ vật nhắc ông nhớ về một người bạn đã dành cho mình sự sẻ chia trong những ngày gian khổ nhất.
Chiến tranh có thể lấy đi một con người, nhưng không thể lấy đi những ký ức đẹp mà người ấy để lại trong lòng đồng đội.



