ĐÔI DÉP CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ
Một chiến sĩ trẻ hành quân giữa rừng. Đường dài, mưa nhiều, bùn đất bám chặt lấy đôi chân. Đôi dép cao su của anh đã mòn gần hết. Một buổi chiều, đơn vị dừng chân bên con suối. Anh tháo dép ra, nhìn đế dép đã thủng một lỗ lớn.
Một chiến sĩ trẻ hành quân giữa rừng.
Đường dài, mưa nhiều, bùn đất bám chặt lấy đôi chân.
Đôi dép cao su của anh đã mòn gần hết.
Một buổi chiều, đơn vị dừng chân bên con suối. Anh tháo dép ra, nhìn đế dép đã thủng một lỗ lớn.
Người bạn bên cạnh nói: “Đưa đây, tôi sửa cho.”
Anh cười: “Thôi, để dành. Cậu cũng chẳng còn đôi nào tốt hơn.”
Người bạn lắc đầu: “Chúng ta còn phải đi xa.”
Đêm ấy, người bạn lặng lẽ lấy một miếng cao su cũ, cắt thành hình chiếc đế dép rồi buộc lại cho bạn.
Sáng hôm sau, trước khi tiếp tục hành quân, anh lính trẻ nhìn xuống đôi dép.
Không đẹp.
Không mới.
Nhưng chắc chắn.
Anh cười: “Có đôi dép này, tôi đi được đến đâu?”
Người bạn đáp: “Đi đến ngày thắng lợi.”
Họ cùng cười rồi tiếp tục lên đường.
Chiến tranh kết thúc.
Người lính trẻ trở về quê.
Nhiều năm sau, trong căn nhà nhỏ của ông, người ta vẫn thấy một đôi dép cao su cũ được đặt ngay ngắn trên chiếc tủ.
Có người hỏi: “Đôi dép cũ thế này, sao bác còn giữ?”
Ông trả lời: “Nó không chỉ là đôi dép. Nó nhắc tôi nhớ rằng ngày ấy, mình đã có những người đồng đội sẵn sàng chia sẻ với nhau cả những thứ nhỏ bé nhất.”



