“Đôi dép để dưới gầm giường”
“Đôi dép để dưới gầm giường”
Ở một xóm nhỏ thuộc Hương Sơn, trong căn nhà mái ngói đã cũ theo năm tháng, có một đôi dép cao su lúc nào cũng nằm lặng lẽ dưới gầm giường. Đó là đôi dép của người chồng – người đã rời nhà trong một buổi sáng sớm, khi sương còn đọng trên hàng cau trước ngõ. Hôm ấy, anh đi vội, chỉ kịp tháo đôi dép đặt xuống gầm giường, xỏ vội đôi giày bộ đội rồi quay lại dặn vợ vài câu ngắn ngủi. Không ai ngờ, đó lại là lần cuối cùng chị còn thấy anh bước qua ngưỡng cửa.
Những ngày sau đó, căn nhà vẫn như cũ, chỉ thiếu đi tiếng bước chân quen thuộc mỗi chiều. Đôi dép vẫn nằm nguyên vị trí cũ, hơi nghiêng về một bên, quai đã sờn, phần gót in rõ vết chân đã chai cứng theo năm tháng. Có lúc, chị định nhặt lên cất đi cho gọn, nhưng rồi lại thôi. Chị sợ rằng chỉ cần dịch chuyển một chút thôi, mọi thứ sẽ không còn như ngày anh còn ở nhà nữa.
Mỗi buổi sáng quét sân, lau nhà, chị đều cúi xuống rất khẽ, tránh chạm vào đôi dép. Có khi chổi quét đến gần, chị lại dừng lại, đưa tay gạt nhẹ bụi xung quanh, như thể đang sợ làm phiền một điều gì đó rất mong manh. Những hôm trời mưa, nước tạt vào hiên, chị lại vội vàng lấy khăn lau khô chỗ ấy trước tiên, rồi mới lau những nơi khác.
Đêm đến, khi mọi thứ chìm vào yên tĩnh, chị thường ngồi xuống mép giường, đưa tay chạm nhẹ vào quai dép, cảm nhận cái lạnh của cao su đã cũ. Có những lúc, chị khẽ kéo đôi dép ra một chút, đặt ngay ngắn song song, như thể đang chuẩn bị sẵn cho một người vừa đi đâu đó sẽ quay về, cúi xuống xỏ vào và bước ra sân.
Người làng ai cũng biết câu chuyện ấy. Họ từng khuyên chị nên dọn đi để lòng nhẹ hơn, nhưng chị chỉ lắc đầu. Chị không khóc nhiều như những ngày đầu nữa, cũng không nhắc đến anh nhiều, nhưng đôi dép ấy thì chưa bao giờ rời khỏi chỗ cũ.
Có lần, một đứa trẻ trong nhà vô tình đá lệch đôi dép ra xa, chị hốt hoảng chạy lại, nhặt lên đặt đúng vị trí cũ, tay run run như vừa làm rơi một thứ gì rất quý. Rồi chị ngồi lặng một lúc lâu, nhìn xuống gầm giường, ánh mắt xa xăm.
Chị nói rất khẽ, như chỉ để mình nghe thấy:
“Để đó… biết đâu anh về còn tìm được.”
Và từ ngày ấy đến tận bây giờ, đôi dép vẫn nằm yên dưới gầm giường, như chưa từng có ai rời đi, như thể chỉ cần thêm một chút thời gian thôi, người đàn ông năm ấy sẽ trở về, cúi xuống xỏ dép, rồi bước ra sân, gọi chị một tiếng quen thuộc như chưa từng có những năm tháng chia xa.



