“Đôi dép để lại bên suối”
Một chiến sĩ trong đơn vị tôi bị sốt rét nặng. Người gầy rộc đi, đôi chân sưng phồng vì hành quân quá lâu.
Một buổi sáng vượt suối, dép anh đứt quai. Anh ngồi lặng nhìn đôi dép rồi cười:
“Chắc nó theo mình tới đây thôi.”
Một đồng chí khác lặng lẽ tháo đôi dép của mình đưa cho anh:
“Cậu mang đi.”
Người kia nhất quyết không nhận. Hai người cứ nhường qua nhường lại giữa dòng suối lạnh.
Cuối cùng, người cho dép nói:
“Tôi còn đi chân đất được. Cậu ngã bệnh rồi.”
Sau này, người lính ấy kể rằng cả đời ông không quên cảm giác lúc nhận đôi dép giữa rừng Trường Sơn — bởi ông hiểu mình đang được đồng đội thương như ruột thịt.



