Đôi Dép Lệch Quai
Một đôi dép cao su bị lệch quai theo chân người lính qua những chặng đường dài, trở thành biểu tượng của sự bền bỉ và ý chí không bỏ cuộc giữa gian khổ.
Đinh Văn Bảy quen với những chuyến đi dài, gùi hàng qua rừng, vượt dốc, băng suối. Trên chân anh là đôi dép cao su đã mòn đế, một bên quai bị lệch hẳn sang phía trong. “Đi riết thành quen,” anh nói, cười. Người khác nhìn vào thì thấy khó chịu, nhưng với Bảy, đôi dép ấy là thứ gắn bó nhất. Anh không có đôi khác để thay, mà cũng không muốn đổi. Một lần, khi đang leo dốc, quai dép bên trái bị tuột hẳn ra. Anh dừng lại, ngồi xuống sửa. Không có dụng cụ, anh dùng một đoạn dây nhỏ buộc tạm. “Đi được là được,” anh nói. Một người đi cùng lắc đầu:
“Cậu chịu khó thật.” Bảy đứng dậy, tiếp tục bước. Đường dài, dốc cao, mỗi bước đi đều nặng nề. Đôi dép lệch khiến anh bước không đều, nhưng anh vẫn giữ nhịp. “Chậm chút cũng được, miễn là không dừng,” anh nói. Một lần khác, khi vượt qua một con suối, dòng nước chảy xiết làm chiếc dép suýt bị cuốn trôi. Bảy nhanh tay giữ lại, rồi cười:
“Mất cái này là khó đi lắm.” Anh buộc chặt lại quai, kiểm tra kỹ rồi mới tiếp tục. Những chuyến đi nối tiếp nhau, đôi dép càng ngày càng mòn, nhưng vẫn theo anh qua từng chặng. Một người hỏi:
“Sao không xin đôi mới?” Bảy nhìn xuống chân mình, rồi nói:
“Cái này… quen rồi.” Nhưng không chỉ là quen. Đôi dép ấy đã đi cùng anh qua những đoạn đường khó nhất, những lúc mệt nhất. Nó trở thành một phần của hành trình. Sau chiến tranh, Đinh Văn Bảy vẫn giữ đôi dép ấy, dù đã không thể mang được nữa. “Nhìn vào là nhớ,” ông nói. Nhớ những con đường dài, những bước chân không dừng lại, dù khó khăn đến đâu. Với ông, đôi dép lệch quai không chỉ là một vật dụng cũ, mà là biểu tượng của sự kiên trì – khi mỗi bước đi, dù không hoàn hảo, vẫn đưa con người tiến về phía trước trong thời hoa lửa.



