ĐÔI ĐŨA TRE
ĐÔI ĐŨA TRE
Đôi đũa tre của anh Lộc được tự tay anh vót từ một nhánh tre già bên bờ suối.
Giữa chiến tranh thiếu thốn, đó là vật anh quý nhất sau khẩu súng.
Anh luôn cất đôi đũa trong túi vải nhỏ để tránh bị thất lạc.
Đồng đội thường trêu:
“Giữ đũa kỹ hơn giữ tiền.”
Anh chỉ cười hiền:
“Mai này hòa bình còn mang về cho mẹ xem.”
Có những ngày hành quân liên tục, cả đơn vị chỉ ăn cơm vắt với muối rang.
Anh Lộc vẫn dùng đôi đũa tre gắp từng phần thức ăn chia cho thương binh trước.
“Mình còn khỏe, ăn sau cũng được,” anh nói.
Một lần, đơn vị bị kẹt lại giữa rừng sau trận bom lớn.
Nhiều người bị thương và kiệt sức.
Đêm ấy, anh Lộc dùng chính đôi đũa của mình đút từng thìa cháo loãng cho một chiến sĩ trẻ bị thương ở tay.
Ít lâu sau, trong lúc cõng thương binh vượt qua khu vực bị pháo kích, anh đã hy sinh.
Sau chiến tranh, người lính được anh cứu vẫn giữ đôi đũa tre cũ trong chiếc hộp gỗ nhỏ.
Tre đã ngả màu thời gian.
Nhưng tình đồng đội năm ấy thì chưa bao giờ cũ đi.


