Đôi Găng Tay Len
Một đôi găng tay len được đan vội từ hậu phương đã theo chân người lính quân y qua những đêm cứu thương giá lạnh, trở thành biểu tượng của sự ấm áp và tình người giữa chiến tranh.
Vũ Minh Khánh nhận được đôi găng tay len vào một buổi chiều cuối năm. Đó là món quà từ em gái gửi ra, được đan bằng sợi len thô, màu nâu nhạt.
“Anh giữ ấm nhé,” mảnh giấy nhỏ ghi.
Khánh cầm đôi găng, mỉm cười. Ở chiến trường, những thứ như thế này hiếm và quý.
Anh làm nhiệm vụ quân y, thường xuyên phải băng rừng, vượt suối để cứu thương. Nhiều đêm, trời lạnh cắt da, tay tê cứng vì sương.
Từ khi có đôi găng, anh đỡ lạnh hơn. Nhưng điều khiến anh nhớ nhất không phải là sự ấm áp, mà là cảm giác như có một phần của gia đình luôn ở bên.
Một đêm, đơn vị nhận tin có thương binh cần cấp cứu gấp ở một điểm xa.
Khánh cùng hai người nữa lập tức lên đường.
Trời tối, sương dày, đường trơn trượt. Khi đến nơi, họ thấy một người lính bị thương nặng, đang sốt cao và run lên vì lạnh.
Khánh nhanh chóng kiểm tra, rồi bắt đầu sơ cứu.
Nhưng khi chạm vào cơ thể người bị thương, anh nhận ra đôi tay mình vẫn chưa đủ ấm để giữ nhiệt cho người kia.
Anh nhìn xuống đôi găng tay, rồi không do dự, tháo ra.
“Đeo vào đi,” anh nói với người lính.
“Còn anh?” – người kia hỏi, giọng yếu.
Khánh cười nhẹ:
“Tôi còn làm việc, không sao đâu.”
Anh đeo lại một chiếc, còn chiếc kia thì nhét vào tay người bị thương, giữ chặt.
Suốt chặng đường đưa người ấy về trạm, Khánh vừa đi vừa xoa tay cho anh ta, cố giữ ấm bằng mọi cách.
Khi đến nơi, người lính được cứu kịp thời.
Khánh ngồi xuống, hai bàn tay đỏ lên vì lạnh, nhưng anh không nói gì.
Một đồng đội nhìn thấy, hỏi:
“Sao không giữ lại cả đôi?”
Khánh chỉ đáp:
“Lúc đó… cậu ấy cần hơn.”
Sau này, đôi găng không còn đủ hai chiếc. Một chiếc đã thất lạc đâu đó trong những chuyến đi.
Nhưng Khánh vẫn giữ chiếc còn lại.
Nhiều năm sau, ông nói rằng đôi găng tay ấy không chỉ là vật giữ ấm.
“Nó nhắc tôi nhớ,” ông nói, “rằng giữa cái lạnh nhất, con người vẫn có thể sưởi ấm cho nhau.”
Với ông, đôi găng tay len không chỉ là món quà từ hậu phương, mà còn là biểu tượng của tình người – thứ đã giúp những người lính vượt qua những đêm dài lạnh giá của thời hoa lửa.



