Đôi Găng Tay Vá Nhiều Lần
Cuối năm 1953, trên những con đường kéo pháo vào chiến dịch Điện Biên Phủ, hàng nghìn chiến sĩ ngày đêm dùng sức người để đưa những khẩu pháo nặng vượt qua núi cao, vực sâu và những đoạn đường trơn trượt vì mưa.
Chiến sĩ Nguyễn Văn Dũng, hai mươi hai tuổi, quê ở Hòa Bình, được phân công trong tổ kéo pháo.
Đôi bàn tay anh lúc nào cũng đầy những vết chai.
Những lần kéo dây tời liên tục khiến lòng bàn tay rớm máu.
Trước ngày lên đường, mẹ đã may cho anh một đôi găng tay bằng vải bạt cũ.
Bà cẩn thận khâu thêm hai lớp ở lòng bàn tay.
Rồi dặn:
"Rách thì vá."
"Đừng bỏ."
Dũng luôn làm đúng lời mẹ.
Lần đầu đôi găng rách.
Anh vá bằng chỉ trắng.
Lần thứ hai.
Anh vá thêm một mảnh vải nâu.
Lần thứ ba.
Đồng đội đưa cho anh một mảnh bạt xe cũ.
Anh lại khâu vào.
Chẳng mấy chốc.
Đôi găng mang đủ màu chỉ.
Đủ loại vải.
Một người bạn cười:
"Đôi găng của cậu."
"Nhìn như tấm bản đồ."
Dũng bật cười.
"Miễn còn dùng."
"Là được."
Những ngày kéo pháo lên dốc.
Anh luôn là người đứng ở vị trí đầu dây.
Hai bàn tay siết chặt.
Đôi găng đã sờn.
Nhưng vẫn giúp anh bám chắc hơn.
Một lần, dây tời bất ngờ trượt.
Nếu buông tay.
Khẩu pháo có thể lao xuống vực.
Dũng cùng đồng đội gồng mình giữ lại.
Đến khi mọi việc an toàn.
Đôi găng đã rách thêm một đường dài.
Đêm ấy.
Anh lại ngồi vá.
Dưới ánh đèn dầu leo lét.
Không một lời than phiền.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Cù Chính Lan, người đã chiến đấu dũng cảm và luôn hoàn thành nhiệm vụ trong mọi hoàn cảnh.
Ông nói:
"Ý chí của con người."
"Đôi khi được nhìn thấy qua những điều rất nhỏ."
Dũng nhìn đôi găng đã chằng chịt đường chỉ.
Anh hiểu rằng.
Mỗi vết vá là một lần mình không bỏ cuộc.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Dũng trở về quê làm nghề mộc.
Ông vẫn dùng đôi tay ấy để bào gỗ, đóng bàn ghế và dựng nhà cho bà con.
Đôi găng cũ được treo trên bức tường trong xưởng.
Đã cứng lại theo thời gian.
Một hôm, cậu học việc hỏi:
"Bác ơi."
"Đôi găng này cũ quá."
"Sao bác còn giữ?"
Dũng nhẹ nhàng tháo đôi găng xuống.
Vuốt lên từng đường vá.
Ông mỉm cười.
"Vì nó dạy bác."
"Rách thì vá."
"Khó thì cố."
"Đừng vội bỏ."
Cậu thanh niên nhìn đôi găng rất lâu.
Rồi lặng lẽ gật đầu.
Ngoài xưởng, tiếng cưa gỗ vang lên đều đặn.
Ánh nắng cuối chiều chiếu qua những hạt bụi li ti.
Dũng treo lại đôi găng lên vách.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, sức mạnh không chỉ đến từ những khẩu pháo hay những chiến thắng lớn.
Nó còn được tạo nên từ sự bền bỉ, từ những đôi bàn tay không ngại gian khổ và từ ý chí không bao giờ đầu hàng trước khó khăn của những con người bình dị.



